Tìm   Trang chủ Hồ sơ văn học Gia đình
  BÀI MỚI ĐĂNG
Nhà ngoại cảm trả lời phỏng vấn của nhà báo Nguyễn ...
TỐ HỮU và Ngọn đèn cô đơn đã tắt
Hôm nay mình được tặng bông
Đấu thóc chẩm mạ- Truyện ngắn
Nhà văn biến thành "siêu nhân" và "giặc kiến càng"
Đánh đụng chó - Truyện ngắn
   BÀI ĐỌC NHIỀU
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích - thơ Trần Nhuận Mi ... [15078]
Đảo chìm- tiểu thuyết mini [12370]
Chuyện văn chuyện đời của Trần Đăng Khoa [9513]
Nhà thơ Trần Đăng Khoa : Tôi vẫn là tôi [8805]
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích- thơ Trần Đăng Khoa [6647]
Lão Chộp - truyện ngắn [6155]
   DANH MỤC
  Truyện dài
  Kịch
  Thơ
  Tạp văn
  Đàm đạo
  Tác phẩm bạn bè
  Cười ! Cười ! Cười !
  Âm nhạc

hình ảnh kỷ niệm
Xuân Sơn 2 tháng tuổi
Xuân Sơn 2 tháng tuổi
[Xem tất cả] 

Tác phẩm xuất bản
Cửa gió - tập 2
Cửa gió - tập 2
[Xem tất cả] 

Liên kết website

 Wellcome to ITech company

Lượt truy cập

  Số khách trực truyến: [9]

  Lượt truy cập: [439275]


Nội dung bài viết
..:Mỗi tuần một bài thơ yêu thích- thơ Trần Đăng Khoa:..

Tác giả: Trần Đăng Khoa

Xuanduc.vn : Với Trần Đăng Khoa, có lẽ tôi không cần giới thiệu gì nhiều về thơ văn của anh, chỉ xin nói một ý này. Thật là lạ, cả Thơ và Văn xuôi của Khoa như một khối thủy tinh hình lục lăng, mỗi mặt phản quang một Trần Đăng Khoa khác nhau để có thể đồng cảm với mỗi tâm thức, một nỗi niềm khác nhau của thế sự. Chân quê ấm áp, tếu táo hóm hỉnh, kĩ lưỡng sâu sắc, thế rồi bỗng nhiên lại thâm trầm chiêm nghiệm trong nỗi buồn thăm thẳm...
      
Sắp đến rằm tháng 7- tôi chép bài thơ này của Khoa như là cách nói thay bao nỗi ưu tư của mình. 

Ở nghĩa trang Văn Điển

                       Nhớ Diệu Hương 

Người hạnh phúc và người đau khổ
Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này
Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc
Đều ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may. 

Ôi thiên nhiên, cảm ơn người nhân hậu
Những so le, người kéo lại cho bằng
Ít nhất cũng là khi nằm xuống
Trong mảnh gỗ rừng, dưới một vầng trăng... 

Những nắm đất lặng thinh như trăm ngàn nắm đất
Ai hay đâu đây là những con người
Với bời bời nỗi niềm tâm sự
Đến bây giờ có lẽ cũng chưa nguôi... 

Tôi đi giữa nổi chìm bao số phận
Người xưa vẫn đây mà, có xa cách chi đâu
Tôi thầm gọi. Sao không ai lên tiếng
Chỉ hoang vắng dưới chân và sương khói trên đầu... 

Cháu bé nào đây, vài tháng tuổi
Rợn mình nghe tiếng gió khóc u oa
Một cái với tay giữa lưng chừng trời đất
Cõi đời này thôi thế đã qua... 

Cụ già từ nơi đâu không rõ
Lặn lội tìm ai về thành phố xa xôi
Rồi vấp ngã trước một tia nắng quái
Con cháu, anh em là sỏi đá quê người...

Và em gái xinh tươi, hiền dịu
Bao trái ngọt chín vì em, em đã nhận được gì ?
Tấm áo hoa chờ em vào tiệc cưới
Có ai ngờ thành áo liệm lúc em đi.. 

Trời rộng vô cùng, đất cũng rộng vô cùng
Bởi khoảng trống mỗi con người bỏ lại
Cái khoảng trống nhỏ nhoi bằng chính vóc họ thôi
Mà cả thế giới này cũng không sao bù nổi.. 

Cái chết vẫn rình ta sau từng ngưỡng cửa
Cua đường hẹp, chiều mưa, vài sải nước gần bờ
Ta chả là gì giữa bốn bề bất trắc
Chỉ tích tắc khôn lường ta đã hóa người xưa.. 

Ta đâu muốn ví đời mình cùng ngọn cỏ
Ngọn cỏ yếu mềm, ngọn cỏ nhỏ nhoi
Nhưng khi ta đã nằm dưới mộ
Cỏ vẫn xanh biêng biếc ở bên trời.. 

Trước thiên nhiên, con người như khách trọ
Như ảo ảnh chập chờn, thoáng đến, thoáng lìa xa
Chúng ta sống bên nhau, dẫu năm này tháng khác
Thì cũng vẫn chỉ là một thoáng giữa sân ga... 

Mặt trời lặn rồi, mặt trời còn mọc lại
Ngôi sao rụng vào đêm vĩnh viễn chẳng luân hồi
Ta nghe tiếng rì rầm của những hàng bia đá
Con ngưòi ơi ! Hãy thương lấy Con Người..

( Đây là bản mới nhất do đích thân nhà thơ TĐK chữa sau khi đã nhận được các lời comment của bạn đọc. Quả thật trang Web tôi cũng đã làm được một việc hay )

 


 Đăng ngày 08/08/2008

Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: Môn sinh - 08/08/2008

Lão Trang ơi ! MS đang ngồi trên máy Phan văn Quang để commen cho anh đây ! Máy rất tốt.


  Gửi bởi: Người yêu thơ - 08/08/2008

Bài thơ rất xúc động. Cám ơn nhà văn Xuân Đức đã nhờ TĐK nói giúp cho rất nhiều người về cõi đời dâu bể. Tại sao con người lại có thể làm những điều ác với nhau. Hãy đứng trước những hàng bia, ta sẽ thấy lòng ta thanh sạch hơn


  Gửi bởi: Vũ Nguyên - 08/08/2008

Ai trong số kiếp chúng ta

Cũng lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân

Tài sao thi sĩ họ Trần

Đêm vần lão Chộp, ngày vần Nghĩa trang...

 


  Gửi bởi: Tố Uyên - 08/08/2008

Bác Đức ơi! Cháu là bạn của Diệu Hương, người được anh TĐK tặng bài thơ này. Bạn cháu đã mất vì tai nạn giao thông, khi đang học ở trường Đại học ngoại ngữ, chuẩn bị đi Nga. Cháu đã thuộc bài thơ này ngay từ khi nó mới ra đời kia. Theo trí nhớ của cháu, thì trong văn bản của nhà thơ, trong bản chép tặng bác Khái Vinh, bố Diệu Hương, còn có một đoạn viết về cái chết của một ông già, mộ số 1176, bên cạnh mộ Diệu Hương ở nghiã trang Văn Điển, ngôi mộ không có tên, chỉ có dòng chữ viết nghuệch ngoạc trên tấm ván cắm trên mộ: "Cụ già khoảng 75 tuổi chết kẹp tàu hỏa". Đoạn đó thế này: "Cụ già quê quán đâu không rõ/ Cụ lặn lội tìm ai về thành phố xa xôi/ Rồi gục ngã trước một làn nắng quái/ Con cháu anh em là sỏi đá quê người"


  Gửi bởi: Vũ Thị Phúc - 08/08/2008

Nhà thơ Trần Đăng Khoa còn có trên chục bài thơ viết về nghĩa địa. Đề nghị nhà văn Xuân Đức đưa lên mạng cho bạn đọc được thưởng thức. Chùm thơ nghĩa địa TĐK viết từ khi còn ở bên Nga. Nhà thơ Nguyễn Đình Chiến có một bài thơ tặng Trần Đăng Khoa mà dân học ở Nga chúng tôi ai cũng thuộc: "Cơm vua lộc nước từ thơ bé/ Danh tiếng đông tây nức tiếng đồn/ Mấy năm thơ viết toàn mồ mả/ Tro giấy u u tiếng gọi hồn". Kinh


  Gửi bởi: Thanh Thùy - 08/08/2008

Trước thiên nhiên, con người như khách trọ
Như ảo ảnh chập chờn, thoáng đến, thoáng lìa xa
Chúng ta sống bên nhau, dẫu năm này tháng khác
Thì cũng vẫn chỉ là một thoáng giữa sân ga...
 Thấm thía thật. Mới ngày nào anh Hùng chồng tôi còn quây quần bên vợ con, mà bây giờ đã âm dương đôi ngả. Nhò anh Xuân Đức chuyển đến TĐK lời chia sẻ của một bạn đọc rất quý trọng anh ấy. Ừ, rồi ai cũng phải ra đi, sống với nhau dẫu mấy chục năm mà vẫn như cuộc gặp gỡ giữa sân ga, để rồi mỗi người lại đi mỗi ngả. Con người ơi, hãy thương lấy con người


  Gửi bởi: Xuân Đức - 08/08/2008

Cháu Tố Uyên thân ! Thật cảm động khi nghe cháu kể về bài thơ TĐK tặng bạn cháu. Có lẽ lúc mới viết, Khoa đã viết như cháu nói, còn sau này khi bình tĩnh lại, nhà thơ sẽ chữa lại cho thật cô động. Là chú đoán thế thôi, chắc thế nào anh Khoa cũng sẽ giải thích. Chúc cháu vui nhé .


  Gửi bởi: Xuân Đức - 08/08/2008

Chào hai bạn Vũ thị Phúc và Thanh Thùy ! Tôi thật sự cảm động trước tình cảm 2 bạn dành cho nhà thơ và bài thơ. Tôi sẽ nhắn lại với Trần Đăng Khoa về ý kiến của các bạn. Xin chia sẻ cảm xúc của 2 bạn. Thật ra tôi chép bài này vì cũng có chung những suy tư như các bạn thôi. Chúc cho tất cả mọi người thanh thản trong cõi sống tạm này.


  Gửi bởi: Bạn thơ - 08/08/2008

Thật là lạ, cả Thơ và Văn xuôi của Khoa như một khối thủy tinh hình lục lăng, mỗi mặt phản quang một Trần Đăng Khoa khác nhau để có thể đồng cảm với mỗi tâm thức, một nỗi niềm khác nhau của thế sự. Chân quê ấm áp, tếu táo hóm hỉnh, kĩ lưỡng sâu sắc, thế rồi bỗng nhiên lại thâm trầm chiêm nghiệm trong nỗi buồn thăm thẳm...Nhà văn Xuân Đức nhận xét về TĐK rất đúng. Tôi cũng nghĩ như thế, nhưng không nói ra được một cách rõ ràng rành mạch như anh


  Gửi bởi: Bạn của Diệu Hương - 08/08/2008

Huỳnh Diệu Hương ơi! Bài thơ anh K khóc em, giờ lại được đăng trên trang báo của bác Xuân Đức đây này. Bao nhiêu năm rồi, mình vẫn bàng hoàng không thể nghĩ là Hương đã chết. Hôm tiễn đưa Hương đi, Trà Mi tháo chiếc nhẫn vàng đeo ở tay ném vào ô cửa quan tài, bố Vinh đã khóc ngăn lại: "Bác lạy con. Con thương Hương thì đừng làm thế, kẻo rồi có kẻ nó đào mộ Hương lên vì cái nhẫn của con đấy". Bây giờ bố Vinh cũng đã thành "người xưa" rồi. Bài thơ vẫn còn đây. Mình thương Hương vô cùng, Hương có hiểu không?


  Gửi bởi: Bạn thơ - Câu lạc bộ thơ VN - 08/08/2008

Bài thơ rất sâu sắc. Mặt trời là cõi dương. Vầng trăng thuộc cõi âm. Dưới vầng trăng, mọi con người đều bình đẳng như nhau. Và chỉ đến khi chết, con người mới được bình đẳng. Nhà thơ TĐK mong muốn thế, nhưng thực ra, ở Việt Nam, đến cả khi chết vẫn không có được sự bình đẳng. Người vào nghĩa trang Mai Dịch, người ở Văn Điển. Ngay trong Văn Điển cũng còn chia khu A, khu B. Thế nên tôii đề nghị nhà thơ Trần Đăng Khoa chữa một câu thơ cho đúng với sự thật:

Ôi thiên nhiên, cảm ơn người nhân hậu
Những so le, người kéo lại cho bằng
Ít nhất cũng là khi nằm xuống
Nhưng vẫn còn khác nhau ở cái cọc xi măng...
 


  Gửi bởi: Người không quen - 08/08/2008

Có lẽ đây là bài thơ hay nhất trong đời thơ TĐK, phải thế không ông Xuân Đức?


  Gửi bởi: TB - 08/08/2008

Mỗi tuần bác chép một bài thơ yêu thích và đó toàn là những bài thơ rất hay . Chuyên mục này cần được duy trì và nếu có thể bác nới thêm một hai bài nữa. Bác đang làm cái công việc là kéo bạn đọc đến với thơ đích thực đấy.


  Gửi bởi: Vũ Khanh Trường - 09/08/2008

Tôi có đọc ở đâu đó có một nhà phê bình cho rằng, bài thơ Nghĩa trang này là hai mảng ghép lại, một mảng Khoa lảo đảo nghệ sĩ, còn một mảng Khoa bước uỳnh uỳnh theo kiểu cán bộ. Vì thế bài thơ tưởng một mà hóa hai. Một là thơ thế sự. Hai là thơ diễn đàn. Và vì thế, bài thơ chỉ nên dừng lại ở hai đoạn đầu. Và nếu dừng lại ở tám câu đầu thì bài thơ rất hay. Nghe rất rành mạch, có vẻ như phát hiện. Nhưng vì không có văn bản để đối chiếu. Nay mới có văn bản toàn bài. Tôi công nhân hai đoạn đầu khá hay. Nhưng nếu dừng lại ở đấy thì bài thơ vu vơ và chông chênh, nhạt, thiếu sự sâu sắc, cảm thông và chia sẻ. Thế bài thơ đi phải như thế. Tất nhiên, về mặt bút pháp, bài thơ không mới. Lối viết cổ điển. Nhưng sự chiêm nghiệm thì cần nghi nhận. Đến bài tnày, thơ chú Khoa đã thực sự trưởng thành


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 09/08/2008

Bài thơ này hay đấy. Nhưng K có bài đặc sắc hơn, đúng chất Khoa hơn, đó là bài "Sư cụ hát tình ca trên đảo". Bài ấy vừa kiêu hãnh, vừa ngậm ngùi thân phận, lại rất hài hước. Hình như hài hước mới đúng là giọng của Khoa. Bài đó thích hơn bài này nhiều


  Gửi bởi: Trần Đăng Khoa - 09/08/2008

Tôi thực sự cảm động khi các quý vị quan tâm đến bài thơ của tôi. Đúng là văn bản đầu còn thêm một đoạn viết về cái chết tha hương của một cụ già. Nhưng sau tôi cắt đi, đúng như nhà văn XĐ nói, thơ cần cô đọng, tôi cũng đã liệt kêi: Và cụ, và ông, và cô và bác...rồi mà, nên không cần dẫn thêm cụ già nứa. Tôi chỉ điểm hai trường hợp cụ thể: Đó là cháu bé vài tháng tuổi và em gái đang yêu, là những người trẻ, rất trẻ mà lại hóa người xưa thì đau xót lắm. Đoạn kết, kính nhờ nhà văn Xuân Đức chỉnh lại cho hai câu cuối cùng: "Ta nghe tiếng rì rầm của những hàng bia đá:/ - Con người ơi! Hãy thương lấy con người!". Như thế chuẩn hơn. Vì bia đá nói ta thương lấy những con người thì chả nghĩa lý gì. Chỉ Con người thương yêu con người thì hành tinh này mới được yên ổn. Trái đất sẽ không còn chiến tranh, không còn khủng bố và bạo hành, chỉ có con người mới mang lại niềm vui hạnh phúc cho nhau và cũng lại chính con người đã biến cuộc sống tươi đẹp trên cõi đời vô cùng ngắn ngủi này thành địa ngục trần gian. Rất cám ơn các quý vị. Cầu chúc các quý vị hạnh phúc, bình an trong cõi đời đày rủi ro, bất trắc. TĐK


  Gửi bởi: Xuân Đức - 09/08/2008

Chào chung mọi người. Cảm ơn bạn bè đã vào quán chơi đông đúc, vì vậy chủ quán không chào riêng từng người được. Tôi đã chữa lại câu thơ áp chót theo ý tác giả rồi đó. Bác Khang Trường ơi, sao tự dưng vắng bặt hàng tháng thế ? Cả bác Phụng Sồ nữa ? Rồi anh bạn Đông Ngàn nữa, đi đâu rồi. Tôi cứ tưởng các bác thất lạc ở đâu, định nhắn lên đài TH mục tìm người lạc đấy. Có đau ốm gì thì cũng báo cho chủ quán tôi biết với nhé. Tự nhiên vắng tiếng nhớ nhau quá.
Bác Phụng Sồ ạ, có thể bác nói đúng. Thực ra tôi cũng chẳng biết bài nào là bài hay nhất của Khoa. Mà tôi cũng không lấy tiêu chí chọn bài hay nhất, vì như vậy lại phải đánh gia nọ kia, phiền lắm. Tôi chọn theo ý thích cá nhân thôi. Sắp rằm tháng bảy, tự nhiên nghĩ nhiều đến người âm, thế là chọn bài này..Chúc bác và mợi người vui vẻ với người dương nhé.


  Gửi bởi: Thân Thơ - 09/08/2008

 

Nghĩa địa buồn

chẳng bao giờ có nghĩa địa vui

Nỗi nhân thế, bao người  tụ nhau về đây yên nghỉ

Những nấm mồ có từ hàng thế kỷ

Và những nấm mồ chưa kịp nhú cỏ non

 

Đã đi qua cuộc đời, mỗi người, mỗi nỗi truân chuyên

Hạnh phúc, khổ đau… giàu nghèo… ham muốn

Người đi qua cuộc đời gần trăm năm trần thế

Người có vài chục năm, người ... ít hơn, ngắn hơn

 

Đứng trước nghĩa địa. Buồn

Mới thấy mọi thứ đều vô nghĩa

Để làm gì hám danh, hám lợi, bon chen

Để làm gì mưu mô, thù hận

Để làm gì những bao rong ruổi...

 

Trên những tấm bia chỉ ghi tên tuổi

Năm sinh, và năm lìa đời.


  Gửi bởi: cuchoa - 09/08/2008

Nơi ấy biết bao người đã một thời

Sống với  niềm vui, nỗi buồn,cay đắng

Tôi đọc được dòng bia:

Cụ ông Phạm Tiến Duật hưởng dương 68

Thấy lòng xót xa

Có phải đây là nhà thơ của Trường Sơn Đông-Trường Sơn Tây nổi tiếng năm xưa?

Phải rồi. Nhờ tấm ảnh

Thắp cho anh nén nhang

Giữa trời thu se lạnh

Làn khói chơi vơi.

Đã qua rồi ư một kiếp người

Tột đỉnh vinh quang, tận cùng trăn trở

Chung nhau vuông cỏ xanh, bó cúc vàng

Anh cũng như tất cả

Bỏ qua thói đời hờn ghen, lo toan, trăn trở 

Thanh thản mỉm cười.

 

 


  Gửi bởi: Bạn đời - 09/08/2008

THƠ ĐỀ TRÊN BIA MỘ

             Tặng Trần Đăng Khoa

Chẳng ai là có thể

Sống mãi ở trên đời

Ngày hôm nay của bạn

Là ngày mai  của tôi...

 


  Gửi bởi: VKT - 10/08/2008

Tôi về Hà Nội mấy hôm chơi với con cái thành ra phải xa anh mấy hôm. Tôi ở Hà Nội cứ như lạc rừng. Các quán Net rất nhiều, nhưng mình vào quán chát cùng với lũ cháu chanh cốm, cứ như một lão già mất nết. Bữa nay về mới vào thăm anh được. Bài thơ Khoa cảm động quá. Mừng cho K và buồn cho mình. Mình đã sắp đến cõi rồi. Ông bạn tôi ở Cục Quân khí, đang đánh cờ ở nhà bạn mà rồi gục luôn xuống bàn cờ rồi ra đi mãi mãi. Ta chả là gì giữa bốn bề bất trắc/ Chỉ tích tắc khôn lường ta đã hóa người xưa...


  Gửi bởi: Xuân Đức - 10/08/2008

Chào anh VKT. Tôi nghe TH đưa tin vùng trên mình mưa lũ dữ quá, không biết chỗ anh có sao không ? Khoa nó vẫn nhắc anh đấy, nó bảo trang w này toàn là những người tử tế và có trình  độ cao nên chuyện trò rất ấm áp. Tôi cũng sắp vào " mùa vụ" rồi nên sẽ phải xao nhãng mạng một thời gian. Chúc anh khỏe, vui, lạc quan mà sống với con cháu. 


  Gửi bởi: VKT - 10/08/2008

Cám ơn nhà văn đã quan tâm đến bà con trên này. Qua báo chí, truyền hình, anh biết rồi. Có nhà cuốn sạch chẳng còn gì. Tôi dân ngụ cư, cứ tưởng bay sạch hồ cá nhưng may giời thương. Người hại thì chả là cái gì, cùng lắm cũng chỉ như mình bị ghẻ ruồi mà không gãi được. Còn giời hại thì không thoát được. Anh cũng từng bị người hại đấy mà nào có sao đâu, lại còn được thương thêm. Có cha gì còm cho anh ấy nhỉ. "Giời thương quỷ sẽ hành", tôi thuộc cả bài đó, đọc trong câu lạc bộ hưu trí. Mọi người khoái lắm, lại bảo đấy là thơ tôi. Tôi nói thế nào họ cũng không tin, lại còn bầu tôi làm chủ tich CLB. Chỗ tôi nhiều người đọc anh lắm. Sắp tói nếu anh bạn gì cũng đừng bỏ trang báo này nhé, dừng phụ lòng độc giả, trong đó có mấy thàng khọm già này 


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 10/08/2008

Gửi bác bạn đời! Bài thơ bác đề tăng TĐK rất hay. Tôi nghĩ bác cũng là tay thơ chuyên nghiệp chứ không biết chừng. Trong TST tôi thấy có nhiều tay chuyên nghiệp lắm, cả nghề thơ, nghề văn, cả thằng Thiện, thằng Ac. Tôi thực sự chỉ là kẻ ngoại đạo, chỉ là người mê văn chương, đặc biệt là sách Tàu cổ, Tàu hiện đại, thằng Tầu thì không thể đùa được. Vừa rồi xem Truyền hình cái lễ Khai mạc OLIMPIC Bắc Kinh, chói lóa đến thế thì đến bố thằng Mỹ cũng phải chịu. Bài thơ bác đề tặng K hay lắm, chuyên nghiệp lắm, nhưng hai câu kết : "Ngày hôm nay của bạn / Là ngày mai của tôi". Thế ra thằng K là cái bia mộ à?. Yêu nhau thế bằng nghìn lần phụ nhau. Tôi gọi thàng K vì tôi còn hơn tuổi bố vợ nó. Cha Tùng còn phải gọi tôi bằng anh. Bố vợ thằng K ngày xưa còn là lính của tôi đấy. Cứ nói bác Phụng Sồ là Tùng nó biết ngay. Cái tên này do cha chính ủy tiểu đoàn đặt cho tôi, rồi anh em gọi theo. 


  Gửi bởi: VKT - 11/08/2008

Anh Đức ạ. Bữa rày về HN, tôi cũng đã tìm được số Tel của thằng K, định bụng nhờ thằng cháu (ở tập đoàn Bảo Việt) đưa đến thăm nó, nhưng rồi lại thôi, vì chắc nó cũng chẳng biết mình là thằng nào. Ở HN, gặp mấy thằng bạn cũ, chúng nói rất nhiều về thế giới tâm linh. Hóa ra chết không đáng sợ, ông bạn già ạ. Có cha còn bảo, mỗi người sống có khi còn có hai ba người chết vẫn đi theo che chở và bảo vệ. Không khéo hay có thế thật. Tự dưng thấy sốt ruột, chẳng hiểu vì sao. Thế là về. Về hôm trước, hôm sau lũ quét. Đường tắc. Tàu hỏa còn bị lật. Kinh hoàng. Anh có tin có thế giới bên kia không? Đọc bài trên trang báo của anh nói về đoàn quay phim MC sợ quá. Có đúng như báo viết không? Anh cũng nên đua nhung bài viết như thế, không phải để câu khách, anh không thiếu khách thăm, cái chính là đưa những thông tin về những điều ta chưa biết, mà những thông tin ấy, báo giấy thường không đưa. Mà sao lại thế? Giới chức năng nhiều khi rất buồn cười. Họ cúng khấn, lễ chùa, xin thẻ nhiều nhất mà lại ra sức chống mê tín. Cứ nói một đằng, làm một nẻo. Điều ấy lại làm giảm lòng tin của dân với giới quản lý. Không hay


  Gửi bởi: LMC - 11/08/2008

Kính gửi thủ trưởng Phụng Sồ! Em là Căn, Lê Mạnh Căn. Em hay vào trang Xuân Đức, nhưng thường chỉ đọc để biết, chứ không giám tham gia. Em có đọc nhiều bài của Phụng Sồ, nhưng lại nghĩ đấy là cái tên ba lăng nhăng mấy thằng mê Tam Quốc lấy làm mặt nạ chơi trò đều, nhưng hóa ra lại  là biệt danh thật của Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 339. Có đúng là thủ trưởng Bùi Huy Liễn không? Em đã từng nhiều lần cắt tóc cho thủ trưởng. Thằng Toàn từng làm liên lạc cho thủ trưởng lại bảo thủ trưởng chết rồi, chết ở trận Bù Đốp. Nếu đúng là thủ trưởng Liễn thì phải cảm ơn ông Xuân Đức vì Trúc Sơn Trang là cái doanh trại "Như không hề có cuộc chia ly". Xin đa tạ


  Gửi bởi: Xuân Đức - 11/08/2008

Thân gửi anh VKT! Mấy hôm nay theo giõi Truyền hình liên tục, thấy lũ ngập, người chết, sốt ruột quá trời. Tôi là người MTmà, còn lạ chi cái cảnh ấy nữa, chỉ loáng cái là mất sạch sành sanh. Anh đọc bài thơ " Điệp khúc MT" của tôi thì thấy. Còn bàn đến chuyện tâm linh thì ở cái đất này có đến 1001 chuyện, không phải chuyện nghe mà là chuyện mình trực tiếp làm. Anh biết tôi là người trực tiếp chỉ đạo và xử lý vấn đề tôn tạo Di tích Thành cổ cũng như chủ trì các buổi lễ lạc ở Nghia trang mà. Nói lại thì ớn lắm. Thế mà khi tôi viết vở kịch " Cõi thiêng" cho đoàn quân đội ( đã có truyền hình trực tiếp rồi đó), thủ trưởng TC bắt đoàn phải chưaz lại cái đầu đề là : Bản hùng ca linh thiêng cho nó khỏi mê tín. Nghĩ mà buồn cho giới lãnh đạo quân sự chúng ta. Đánh giặc thì giỏi rồi, nhưng cứng quá. Đừng trách anh em làm gì.

 


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 11/08/2008

Nhanh như điện thật. Ngày xưa viết một bức thư phải mất hàng tuần liền mới nhận được. Bây giờ chỉ có một vài giờ, lại thư ngỏ không địa chỉ, thế mà rồi tìm được nhau. Đúng tớ là Liễn đây. Chữ ký là con số 136 viết tháu. Thằng Toàn nó bảo, trên đời này chẳng có ai có chữ ký như bố. Tao cũng tưởng nó chết rồi kia. Nhưng thôi, chúng bay cứ gọi tao là Phụng Sồ. 22tháng 12 năm nay về Quảng Trị nhé, viếng thành cổ, thăm nghĩa trang rồi thăm TST với ông bạn XĐ luôn nhé. Mừng là anh em gặp nhau. Hẹn gặp mặt. PS


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 11/08/2008

Nói rồi, gửi cho ongbạn già rồi, lại quên không hỏi Căn, cái vết thương ở đùi bây giờ thế nào mày? Có hôm ânh qua Tĩnh Gia định ghé thăm em mà rồi lại không thực hiện được, vì đi với cả đoàn CCB. Anh vẫn an hận vì làm em bị thương, mà rất vớ vẩn, lau súng thế chó nào lại cươp cò, suyt nư may toi mạng. Mày chết thì có lẽ tao cũng không sống nổi. Đi khắp chiến trường không so lại dính đạn cả đồng đôi, mà may, nếu bay veo cái cần tăng dân số của mày thì anh cũg đến chết mất. Thôi thế là may rồi. May nhat la biet tin nhau. PS


  Gửi bởi: Xuân Đức - 11/08/2008

Ôi, thật tuyệt vời. Cảm động đến không cầm được nước mắt. Này, ông PS ơi, nói ra thì phải giữ lời đấy nhé. 22/12 này tôi sẽ chờ các chiến hữu.


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 11/08/2008

Xuân Đức ơi, chả giấu gì ông, tôi có 125 triệu, chơi chứng khoán, máy tháng đầu lên đến trên 5 tỷ, bây giờ tụt dốc gần về mo. Nhưng tôi vẫn tài trợ cho cuộc gặp mặt đồng đội tại Trúc Sơn Trang. Ông đi với chúng tôi nhé. Tôi có bồ ở Sài Lang Thành, tôi sẽ gọi mụ về. Vợ tôi không bao giờ biết mạng nên tôi vô cùng sung sướng. Vợ thông minh quấ rất nguy hiểm ông ạ. Mụ Phú trông ảnh đẹp vầ thông minh, nhưng ông rất có tài mỵ dân nên chắc êm ấm thôi. Với vợ là dân chủ giả vờ. Đấy là kinh nghiệm quan trọng. mà trò này, ông là đại sư phụ của tôi. Bái.


  Gửi bởi: Xuân Đức - 11/08/2008

Ái chà chà..bữa ni mới rõ mặt anh hào ! Hèn chi đồng đội lấy tên Bàng Thống đặt cho. Với vợ tôi có chủ trương khác ông, cứ là thật thà, khiêm tốn mấy cũng không vừa. Mời các chiến hữu vào TST đi, nghĩ gì đến chuyện tài trợ. Ngày xưa chân đất ta còn đi được cùng trời cuối đất huống hồ bây giờ. TĐK cũng có ý rủ ông đi đấy. Vào đây, tôi sẽ hướng đạo cho bằng 10 các hướng dẫn viên du lịch. Nên về hương khói cho các liệt sĩ một lần ông ạ. 


  Gửi bởi: Con Kòi - 11/08/2008

Ông Đức ơi. Trưa nay đi ăn cơm nhà hàng, có mấy mụ bàn bên tán chuyện TĐK. Họ không bàn chuyện văn thơ đâu mà có chuyện này hay lắm, họ nói là TĐK không biết “làm việc” he…he…Mấy đứa cùng cơ quan quay sang hỏi con. Đúng không? Con bảo: để ta nhờ ông Đức gọi ông K đến mỗi đứa cho ông thử cái coi răng. Chúng nó ok cả loạt và còn đòi “truyền hình trực tiếp” nữa ông Đức ạ. Ôi cha mẹ ơi!


  Gửi bởi: Cậu - 11/08/2008

Ồ, Khoa may mắn thật. Sao chả thấy ai đỏi thử cậu nhỉ ?


  Gửi bởi: Con Kòi - 11/08/2008

Cậu hãy đợi đấy, bắn không nên coi chừng phải đền đạn, mà súng ống dạo ni răng? để con PR cho nha, đừng làm mất uy con đấy.


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 11/08/2008

22/12 này về Trúc Sơn Trang. Tôi sẽ gọi thêm đồng đội nữa. Sẽ là cuộc gặp gỡ tưng bừng. Ông Đức chuẩn bị con lợn một tạ nhé. Tui chi. Con Kòi là đứa nào mà quái quỷ thế?. Chắc thanh niên xung phong Hà Tĩnh. Nghịch thế này là thông minh và duyên lắm. Nhưng bố hỏi thật mày nhé, hiện mày đã 7 vía hay vẫn còn 9 vía? Vô TST đi, tao gọi thằng K đến cho thử luôn. Chết bà.


  Gửi bởi: Nguyễn Văn Thọ - 12/08/2008

Năm nào Trần Đăng Khoa yới Đức, có đi với anh, nhìn, nghe công chúng đón nhận nhà thơ T Đ K, mới thấy người ta, những kẻ xa quê, một bộ phận công chúng yêu Khoa thế nào. Sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra, ai thuộc về nhân dân sẽ bất tử. Còn ai khệnh khạng văn chương viết "Thơ Tôi không dành cho các bạn" kẻ đó sẽ chết sớm.

Ngày nay làm thơ đã khó. lại truyền bá thơ còn khó hơn. Khó thế nào, ai cũng biết rồi, không nói nữa. Cũng là cái ấn tượng  Khoa thủa thần đồng quá mạnh nên người ta cứ hòai vọng một thơ Khoa không lớn, không già vàchín sang mầu khác hươngvà vị khác....Vì vậy thương cho cậu Khoa hôm nay mang thân xác một gã béo lùn, trán lơ mơ tóc sắp hói tới cụt nhẵn...mà nhiều người cứ muiốn Khoa  đi mò cua bắt ốc trở lại.

Nhiều bài thơ của Khoa thay đổi, tự cách cái mạng anh, thóat khỏi  thơ ngây thủa nào. Và, óai oăm thay, dù có hay, vẫn ko nhiều người biết tới hoặc biết tớimà không nhận ra thơ Khoa vẫn đáng đọc và đáng nhớ.

 

Bài thơ trên của Khoa lần đầu tôi nghe chính Khoa đọc bên Đức đã thấy đó là bài thơ hay, khôngh chỉ chiêm nghiệm từng trai, mà thơ đã sang một lãnh địa mới cúa trầm mặc giác ngộ. Sau này đôi khi tôi đọc lại bài thơ này mà thấy lòng tôi bớt cô quạnh trong những ngày xa xứ.

Tôi quan niệm thơ hay văn chương nói chung cứ làm, lay động tâm hồn bạn đọc thì dù hình thức ra sao vẫn là đáng quý trân trọng và kết luận là hay. Còn cứ tìm tòi hình thức sao cho là lạ, ngồ ngộ mà trơ lì trước nó thì vứt. Ấy là tôi nhại câu người xưa: Nói tới mà không tới là vứt! Thi ca là vẻ đẹp trong muôn ngàn cái đẹp của con người tạo nên. Cái đẹp là cái làm ta xúc động. Bài thơ này "đẹp".

Cám ơn bác X Đức cho è bạn đọic lại bài thơ này của Lão cóc cụ TĐ Khoa.

 

 


  Gửi bởi: Con Kòi - 12/08/2008

Úi chà chà…Bác Phụng Sồ vô cùng kính yêu ơi! Tự bác hứa đấy nha. Không phải Kòi ép bác đâu nha. Con biết bác là thủ trưởng của bố vợ ông TĐK, đừng vì thế mà rút lại lời là chết bố đấy. “Quân tử nhất ngôn”, có ông Đức làm chứng nha, con vặn ngược đồng hồ chờ đến 22/12 rồi bố ạ. Híc…híc…


  Gửi bởi: Trần Đăng Khoa - 12/08/2008

Bài thơ này đã đăng báo và xuất bản cách đây 20 năm rồi. Đến nay nhà văn Xuân Đức mới lé mắt đến và lại được bạn đọc quan tâm. Sự quan tâm rất lạ kỳ như có sự sắp đặt của Thượng đế. Nhiều bạn điện cho tôi, đề nghị khôi phục lại đoạn thơ tôi đã quên mà lại được lưu giữ trong trí nhớ của bạn Tố Uyên. Chính bạn Tố Uyên cũng lưu ý tôi đoạn thơ này. Tôi đã phải dừng tuyển tập thơ ở Nhà Xuất bản Lao Động để chữa lại cho hoàn chỉnh. Để bổ sung đoạn thơ có sửa lại tôi cũng đã cắt một đoạn thơ chung chung mà dễ dãi. Bài thơ đến hôm nay mới chính thức hoàn thành. Xin đa tạ bạn Tố Uyên. Vô cùng cám ơn các thành viên của TST đã cùng tôi hoàn thiện bài thơ này. Cũng xin cám ơn ông chủ quán Xuân Đức. Xin đa tạ các quý vị. TĐK


  Gửi bởi: Phụng Sồ - 12/08/2008

Mấy hôm nay uống rượu bí tỉ. Con Kòi nó làm tôi tỉnh cả người. Ông Đức phóng ảnh nó lên xem nó có Kòi không? Nhưng bố hỏi con rơi rụng còn 7 vía hay vẫn đầy đặn 9 vía?


  Gửi bởi: Nguyễn Hữu Tĩnh - 12/08/2008

Không ngờ giữa nghĩa địa mà có cuộc hội ngộ của bao nhiêu anh tài. Phải nói ông quản trang Xuân Đức là một lão Phù thùy rất cao tay. Vui và cảm động quá.


  Gửi bởi: Bạn Thơ - 12/08/2008

Bài sửa lại của nhà rhơ TĐK hay hơn rất nhiều so với bản đầu. Chúc mừng TĐK


  Gửi bởi: chaudonghuong - 13/08/2008

Gửi tặng anh Khoa:

Anh hào họp mặt ở nghĩa trang

Mãi vui quên hết mọi lo toan

Khen cho chú Cuội tài thật đấy

Dụ được bao người ra nghĩa trang.


  Gửi bởi: chaudonghuong - 13/08/2008

Phải mất 2 hôm cháu mới đọc hết bài trên mạng đấy. Bài thơ này của TĐK cháu thuộc đã lâu rồi và rất thích. Nói chung thích anh Khoa cả lúc tếu táo lẫn lúc thâm trầm. Gần đây cũng có tiếng ong vo ve rằng sau này TĐK kiêu ngạo và khệnh khạng. Đúng sai không rõ nhưng cháu nghĩ một người tài (mà có tâm) như anh ấy thì kiêu ngạo một tí, khệnh khạng một tí... cũng xứng đáng thôi. Có những bài của TĐK đọc xong cứ bị ám ảnh vài hôm mới hết :Tếu táo rất vui nhưng vẫn ăm ắp tình, buồn thì buồn thăm thẳm...Kiêu vậy xứng đáng gấp ngàn lần có những kẻ làm thơ tầm cỡ con...ếch thôi nhưng lên báo phát biểu nhăng nhít rằng: Không dám làm thơ vì nay thơ không ai đọc, công chúng quay lưng lại với thơ... Cháu nói nhỏ chú nghe, thơ viết theo kiểu " trăng đầu tháng như chu kì kinh nguyệt..." thì không những quay lưng mà chạy mất dép chú hè? he, he...


  Gửi bởi: Xuân Đức - 13/08/2008

Ha..ha...Cháu ơi, bây giờ chú chỉ có thể ha ha thôi. Cháu dịch xem đọc mấy lời của cháu, nhất là cái câu gọi là thơ mà cháu trích dẫn, chú cười hay khóc ?


  Gửi bởi: chaudonghuong - 13/08/2008

Chú là nhà văn, nhà thơ chưa "thoáng", chưa chịu "đổi mới" (như người nào nhắn hôm trước ấy mà) nên cháu đoán khi đọc câu thơ trên chú không thể thốt nên lời Hu, hu...hay Hic, hic... được mà chỉ có thể diễn đạt cảm xúc bằng hành động như: xắn quần, rút dép cầm tay và maratông...chạy không quay đầu lại. He, he...


  Gửi bởi: Chú - 13/08/2008

Cháu lại không chính xác rồi. Nếu còn xắn quần, rút dép được tức là còn bình tĩnh đấy. Đằng này vứt dép, đạp quần mà chạy kia. Ha ha..

Còn vì sao không hu he thì hôm trước chú đã nhắn đó thôi. Chú muốn lắm, nhưng nghị quyết rồi.. Ôi, lại nghị quyết !


  Gửi bởi: trần hanh - 03/12/2009

Thần đồng mất lửa


  Gửi bởi: Trịnh Tuyên - 05/09/2010

Thi sỹ họ Trần có nhiều bài thơ viết về nghĩa địa . Xin tặng thi sỹ và các bạn một bài của tôi không phải nghĩa địa mà cũng là nghĩa địa:

Những ngôi nhà không cửa

Những ngôi nhà hình khối

Đặt cạnh nhau

Không có cửa

Ai đã vào rồi

Chẳng bao giờ ra nữa...

Suốt dặm dài Trường Sơn

Liên miên những ngôi nhà không cửa

Ngày lại ngày

Những linh hồn bên trong thắp lửa

Khói cay mắt trời

Rớt giọt mưa sa...

                      9/2010

 



Ý kiến tham gia của bạn
Xin vui lòng gõ vào tiếng Việt có dấu, website đã tích hợp sẵn bộ gõ tiếng Việt, bạn không cần dùng thêm bất kỳ trình gõ tiếng Việt nào khác (mà nếu có cũng tốt, không sao cả).
Tên bạn:  
Nội dung:
[ Bộ gõ Tiếng Việt ]
Chấp nhận       Huỷ

Các bài viết khác
Ngày đăngTên bàiTác giảLượt
23/08/2010 Đấu thóc chẩm mạ- Truyện ngắn Lưu Quốc Hoà 76
18/08/2010 Đánh đụng chó - Truyện ngắn Lưu Quốc Hoà 129
23/07/2010 Thơ tình ngày áp thấp nhiệt đới Bạn phương xa 228
14/07/2010 BẠN CHƠI TỪ THUỞ QUÀNG KHĂN ĐỎ Trần Nhuận Minh 576
13/07/2010 Mùa tiêu xứ Vĩnh Hoàng HỮU ĐẠT 203
29/05/2010 XÂY TỔ - Truyện ngắn Lưu Quôc Hoà 225
19/04/2010 Những đứa trẻ Xóm Bãi Sông. Lưu Quôc Hoà 285
15/03/2010 Chùm thơ mới của Trần Xuân An Trần Xuân An 336
13/03/2010 Nàng Tiên gặp quỷ dữ Lưu Xuân Đạt 375
08/03/2010 Truyện không muốn đặt tên - truyện ngắn Lưu Quôc Hoà 308
26/02/2010 Leo ơi, Hàng gì mà rẻ thế! Lưu Quốc Hoà 415
21/02/2010 Sự tích đèo Mang. Trần Lưu Đạt 313
19/02/2010 Mừng tuổi ...Chó - Chuyện vui đầu năm Lưu Quốc Hoà 386
13/01/2010 NHỚ ANH Quỳnh Anh Thư 916
08/12/2009 Cụ Đồ cho chữ- Truyện ngắn Lưu Quôc Hoà 547
06/12/2009 Chạm vào thu Praha (tiếp theo và hết) Nguyễn Văn Thọ 453
01/12/2009 Chạm vào thu Praha ( tiếp theo) Nguyễn Văn Thọ 459
28/11/2009 Chạm vào thu Praha Nguyễn Văn Thọ 583
21/11/2009 Khi niềm vui kích hoạt Lưu Quôc Hoà 487
01/11/2009 Bão không chỉ đến từ trời Nguyễn Lâm Cúc 588
1234567
 
Thời gian

Đăng nhập
Username  
Password  

Ý kiến đóng góp
  Lê văn Hợp [05/09/2010]
  Trịnh Tuyên [05/09/2010]
  trịnh Tuyên [05/09/2010]
  Xuân Đức [05/09/2010]
  cây sên [03/09/2010]
  Dân vĩnh [21/08/2010]
  Đatvinh [21/08/2010]
  Người Quan Sát [20/08/2010]
  Vũ Thanh Phương - Lai Châu [16/08/2010]
  Vu Thanh Phuong [16/08/2010]
  Trần Bình [14/08/2010]
  chuchoa [13/08/2010]
  Ngọc Hoàng [12/08/2010]
  Thuộc [12/08/2010]
  Dân Trần [12/08/2010]
  Xuân Đức [11/08/2010]
  THANH XUÂN [11/08/2010]
  Vu Thanh phuong [11/08/2010]
  Lão Trang [11/08/2010]
  BảyThi [10/08/2010]
  Lê Hoài Nam [10/08/2010]
  Lão Trang [10/08/2010]
 
[Xem tất cả] 

Cafe Trúc Sơn Trang
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
TST về đêm
TST về đêm
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
 

Yahoo Chat
  Lão Trang
  Trợ lý web

www.xuanduc.vn - 04/01/2008
Thiết kế: Nguyễn Xuân Đài