Sunday, April 24, 2016

Một tập tuyển chọn kịch bản của tôi sẽ được NXB Sân Khấu phát hành vào đầu tháng 5 này. Trong tuyển tập này, tôi chỉ tập hợp một số kịch bản trực tiếp về đề tài nóng- về mối xung đột giữa cái cao thượng với thấp hèn- giữa cái thiện với cái ác của xã hội hiện tại mà người ta thường dùng thuật ngữ là đề tài chống tiêu cực.

Cảm ơn PGS Tất Thắng, nhà lí luận hàng đầu của Sân khấu Việt Nam hiện nay đã có lời giới thiệu.

Tôi xin đăng trước bài viết tựa cho tập kịch này của nhà lí luận- PGS Tất Thắng.

Về một xu thế thi pháp
trong kịch của Xuân Đức 

00.                                 Đó là xu thế phi sử thi hóa, nó manh nha ngay từ một số vở kịch Xuân Đức được sáng tác theo xu thế ngược lại là xu thế sử thi hóa. Ta có thể nhận ra sự manh nha này trong vở kịch Cái chết chẳng dễ dàng gì. Thế rồi, trong tiến trình viết kịch, Xuân Đức đã đẩy cái xu thế phi sử thi hóa ấy mạnh lên, nhanh lên với một sức lấn và tốc độ ghê gớm để nó bao trùm hầu hết các vở kịch của mình, và điều đáng nói nhất là để nó tạo nên những vở kịch nổi trội và sâu lắng cái cá tính sáng tạo của nhà văn, nhà viết kịch Xuân Đức. Có thế nói rằng Xuân Đức là nhà viết kịch của xu thế phi sử thi hóa và cái xu thế ấy đã bắt gặp người của mình; cuộc tao ngộ này đã tạo nên sự thăng hoa trong sáng tác kịch của anh. Mặc dù, như ta đã biết, anh từng bước vào ngưỡng  của nghề viết kịch  bằng vở Tổ Quốc (1), một vở đông đặc tính sử thi. Nhưng phải chăng, cái xu thế sử thi hóa ấy  đã không cuốn hút được anh, đã không hợp với anh ?

01.                                 Kịch và sân khấu Việt Nam hiện đại đã một thời hành động sáng tạo trong xu thế chung của văn học nghệ thuật Việt Nam ( nhất là ở thời kỳ 1965-1975) là xu thế sử thi hóa. Xu thế ấy đã góp phần sáng tạo nên nhiều tác phẩm kịch và sân khấu có giá trị, đóng góp đáng kể vào thành tựu của nền văn học nghệ thuật Việt Nam với tư cách là một trong những nền đi tiên phong trên mặt trận chống đế quốc  ở thời đại chúng ta, như ta đã biết. Thế rồi,  khi hiện thực cuộc sống trên đất nước ta diễn ra trong bước ngoặt lớn lao của lịch sử là bước ngoặt từ chiến tranh sang hòa bình và liền sau đó từ cơ chế bao cấp sang cơ chế thị trường thì văn học nghệ thuật cũng có  một bước ngoặt đáng kể. Bên cạnh xu thế sử thi hóa, xu thế phi sử thi hóa đã nổi lên thu hút nhiều tinh lực sáng tạo để cho ra đời nhiều tác phẩm có nội dung và nghệ thuật đổi mới…mà kịch của Xuân Đức  là một trường hợp đáng để mắt đến.

02.                                 Phải nói rằng, theo đuổi xu thế này, một mặt, và bị xu thế này dẫn lối, mặt khác, kịch của Xuân Đức đã phản ánh được những yếu tố mới của hiện thực thời đại và nơi đông đặc những vấn đề xã hội, đặc biệt là những vấn đề về đạo đức tinh thần khiến ta nhói  tim, sóc óc, nơi ẩn hiện, lúc thì thấp thoáng, khi thì lộ diện của những con người vừa là sản phẩm của cơ chế thị trường, vừa  là chủ thể tạo nên những mặt trái ghê gớm của cơ chế ấy. Đó là nói về cái mới trong nội dung kịch của Xuân Đức do xu thế mà cụ thể là các vở kịch  được tuyển chọn trong tập sách này, cũng là những vở làm mới mẻ, giá trị cho sân khấu các cuộc thi, các liên hoan sân khấu mấy năm gần đây… Còn về mặt nghệ thuật, cụ thể là về mặt thi pháp thì với hình tượng về những con người phức tạp, đa dạng được diễn tả trong xu thế phi sử thi hóa ấy, những con người vì mục đích tối cao, (nói theo thuật ngữ của Stanixlapxki) là chức sắc, địa vị, quyền lực, là tiền bạc, của cải, đất đai, v.v… mà có thể làm bất kỳ điều gì.. trong mối quan hệ gia đình - vợ chồng, cha mẹ,  anh em, trong mối quan hệ xã hội bạn bè, đồng chí, đồng nghiệp… để đạt được cái mục đích tối cao ấy. Tôi đặc biệt thích thú với những nhân vật kiểu này của kịch Xuân Đức. Đó là những nhân vật chính cống của kịch với tư cách một thể loại văn học lấy xung đột làm biện pháp mỹ học nhằm diễn tả, đúng hơn là lột tả cái phức tạp nhức nhối của hiện thực cuộc sống, nơi con người ta luôn luôn hành động và tìm tòi cách thức, mọi thủ đoạn, mọi âm mưu để đạt được mục đích tối cao của mình. Tôi càng thích thú hơn khi những con người ấy, những nhân vật kiểu ấy của kịch Xuân Đức luôn luôn đi đến cùng trên con đường của mình. Nói theo cách nói của Aritxtot thì họ là những nhân vật có khuynh hướng ý chí mãnh liệt và có hành động quyết liệt thể hiện ở những việc làm ghê gớm đến tàn bạo đang được bình thường hóa trong đời sống của họ, nó tạo nên ở họ cái chất kỳ, chất quái. Họ tạo nên một bên, một phía rất có trọng lượng trong cán cân xung đột của nghệ thuật kịch Xuân Đức. Cái tính phức tạp làm nên nét sâu sắc và hiện đại của những nhân vật mà ta đang bàn của Xuân Đức là trong chỗ sâu thẳm nơi con người họ vẫn còn ẩn giấu một chút nhân tính nào đó... cái độ chênh giữa sự tàn bạo nổi trội và một chút nhân đạo ẩn chìm đã khiến cho những nhân vật này ghê gớm thì gớm ghê thật, nhưng luôn luôn bận tâm đến lo âu, hốt hoảng đến sợ hãi trong tư thế mất cân bằng (Sans – équilibre). Hơn nữa, và đây cũng là điểm đáng chú ý của kịch Xuân Đức, trong thế giới nhân vật của anh, ngoài những típ nhân vật đã nói ở trên, còn một típ khác tạo nên những va chạm, những đụng độ, những đối kháng ... bề ngoài thì có vẻ âm thầm khi phẳng lặng như bề mặt nước của một dòng sông, nhưng thực chất là sôi nổi mạnh mẽ... và đôi khi cuồn cuộn… như những luồng ngầm đưa dòng sông vào nơi ghềnh thác. Đó trước hết là những con người của truyền thống trong xu thế hiện đại... những con người mới của cơ chế thị trường hiện nay, và có thể nói là những anh hùng của thời đại chúng ta. - Họ phải đương đầu đến đối đầu với thế giới nhân vật quái kiệt kia mà đa phần lại là những bạn bè, chiến hữu, đồng chí, đồng đội của mình và một phần nhỏ, nhưng nếu rất có sức mạnh là những cha anh, những thủ trưởng, những cấp trên, những vị lãnh đạo của mình. Đó là một mặt. Mặt khác, đôi khi họ phải đấu tranh với chính những người thân yêu ruột thịt của mình. Và trong cuộc đối đầu đó, họ đã phải trả giá, có người gặp tai biến. Đây có thể xem là những tiền thân của nhân vật bi kịch.

03.                       Nếu như ngày nay các nhà lý luận hay nói đến tính đa chức năng của văn học, trong đó có chức năng dự báo, thì kịch của Xuân Đức cũng chứng tỏ ít nhiều chức năng đấy.

          Ít nhất kịch Xuân Đức cũng dự báo một thời kỳ đổi mới thực sự của sân khấu chúng ta...

Tháng 10. 2015

PGS. Tất Thắng

 

 

 

 

 

 

 

Monday, March 21, 2016

Buồn vô hạn..Vĩnh biệt em, hãy ra đi thật thanh thản!

Vĩnh biệt người kể 'Chuyện Hà Nội'!

Thứ Hai, 21/03/2016 06:31
(Thethaovanhoa.vn) - Tân Linh không phải nhà văn, nhà thơ tầm cỡ. Ông cũng không phải là nhà báo luôn “lao vào điểm nóng”. Ngược lại, trong dòng thác lũ thông tin, Tân Linh thường điềm đạm “gạn đục khơi trong”, tìm những vấn đề đáng để viết, cung cấp những góc nhìn công tâm, liêm chính tới độc giả.
 
Nhà văn, nhà thơ, nhà báo Tân Linh, người giữ chuyên mục “Chuyện Hà Nội” đăng thứ Hai hằng tuần trên báo Thể thao & Văn hóa (TTXVN) vừa qua đời hôm qua (20/3) ở tuổi 64.

Thiết tha yêu Hà Nội
Khi Thể thao & Văn hóa (TTXVN) đặt vấn đề mở chuyên mục “Chuyện Hà Nội”, nhà văn Tân Linh tỏ ra rất hứng khởi. Giữa bạo bệnh, nhưng trong vòng chưa đầy một tuần, nhà văn đã nộp tới 10 bài bản thảo bài viết để xây dựng hướng viết cho chuyên mục. Tính chuyên nghiệp và nhiệt huyết ấy khiến những người trong cuộc cảm phục.
Từ đó, Tân Linh liên tiếp đưa vào chuyên mục của mình hàng loạt vấn đề nhức nhối của Thủ đô như: cây xanh, tượng đài, giọng Hà Nội, cổng làng, quy hoạch đô thị,… Những vấn đề vốn là chuyện muôn thuở của Hà Nội được Tân Linh đề cập sắc bén, xây dựng,gợi mở thêm nhiều góc nhìn lạ về những điều “đã nói mãi”.
Nhà thơ, nhà báo Tân Linh

Bên cạnh đó, ông cũng khéo nhắc nhớ độc giả về những ký ức xưa của Hà Nội như: Ngôi nhà số 65 Nguyễn Thái Học nơi lui tới của nhiều tên tuổi nổi danh: Nguyễn Tuân, Trần Dần, Văn Cao, Bùi Xuân Phái…;  chuyện sông Tô, chuyện Cầu Đơ; chuyên “Cao - Xà- Lá”…
Không chỉ là người kể chuyện duyên, trong bài viết cuối cùng của mình cho chuyên mục “Chuyện Hà Nội”, Tân Linh còn phản biện trực diện vấn đề xây Resort trái phép ở VQG Ba Vì (Hà Nội). Ông viết: Ai đã cho phép lấy rừng thiêng quốc gia đem bán? Dư luận đang chờ xem cách xử lý ra sao. Hay là lại lặp lại “điệu hát” cũ là phạt cho tồn tại, “buộc… hoàn thiện hồ sơ, bổ sung quy hoạch…”. Xin đừng xử lý theo kiểu “giơ cao, đánh khẽ”…”.
Theo dõi những bài viết của Tân Linh về Hà Nội, dễ thấy, nhà văn yêu Hà Nội từ những điều nhỏ bé, bình dị nhất. Một số nhà, một tên địa danh, hay một biểu tượng đã mất đều có thể thành đề tài chính của các bài viết.
Trong một lần trò chuyện với người viết về chuyên mục "Chuyện Hà Nội", nhà văn chia sẻ: Tôi đã từng làm bốc vác, xe ôm… trong những ngày gian khó ở Hà Nội. Nhiều người còn nhầm tôi lái xe ôm để nhập vai viết bài nhưng thực ra hồi đó tôi chạy xe ôm để mưu sinh. Cũng vì “nhập vai” bằng chính cuộc sống của mình nên tôi hiểu Hà Nội từ nhiều cung bậc thăng trầm của kiếp người. Hiểu nhiều để yêu Thủ đô nhiều hơn…
Viết tới hơi thở cuối cùng
Lúc chuẩn bị cho số báo này, Thể thao & Văn hóa vẫn chờ bài của nhà báo Tân Linh. Đến khi nghe tin ông đã ra đi, chúng tôi gọi điện thoại để chia buồn. Đầu dây kia vợ ông khóc nấc lên: Anh đi rồi. Hôm qua còn ngồi viết bài, thế mà...
Tân Linh mất vì ung thư khi đang hoàn thiện bài báo cuối cùng. Cách đối diện với ung thư của Tân Linh cũng thật đặc biệt: viết - viết để quên đi đau đớn. Cụ thể, không lâu sau khi hay tin bị ung thư, nhà văn, nhà thơ Tân Linh đã cho ra mắt hai cuốn sách: Có lẽ mùa Xuân có lý riêng (thơ); Những tài năng, những số phận (ký chân dung).
Cũng trong ngày hôm đó, Tân Linh chia sẻ với người viết: Tôi ra mắt hai cuốn sách này không phải là lời tổng kết, tạm biệt anhem đồng nghiệp. Đừng lo, tôi sẽ còn viết nhiều. Bởi tôi nghĩ, anh em làm báo chúng ta đi qua cánh đồng bao la cuộc đời, coi con chữ là nghiệp. Và chính con chữ là những dấu vết vô tư và trung hậu chúng ta để lại với cuộc đời.
Đúng một năm sau, giữa lúc bệnh tật ngày càng khắc nghiệt, Tân Linh cho ra mắt thêm một cuốn sách nữa mang tên: Hiền Lương 7 nhịp (trường ca). Cuốn sách là chuỗi dài suy tưởng của nhà văn, nhà thơ về quê hương Quảng Trị, về đất nước và về tình yêu…
Tân Linh chia sẻ: “Nỗi đau chia cắt 21 năm trời với biết bao nỗi niềm, bao thân phận bên cây cầu, bên dòng Bến Hải và cả đất nước. Tôi viết gấp gáp thảo những dòng thơ về những tháng ngày đó trên giường bệnh với nỗi sợ đeo bám. Sợ chết. Chết mà chưa viết được về cây cầu lịch sử, tôi không đành...”.

Nhà thơ, nhà báo Tân Linh tên thật là Phạm Quang Tính. Ông sinh năm 1952, tại làng Tân Trại, Vĩnh Thành, Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Tân Linh đã xuất bản 4 tập sách riêng: Tha hương (thơ); Những tài năng - những số phận (ký chân dung); Có lẽ mùa Xuân có lý riêng (thơ), Hiền Lương 7 nhịp (trường ca). Ngoài ra, Tân Linh còn góp mặt trong nhiều tuyển tập thơ như: Nghìn năm thơ Việt, Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long, Trời Nam thương nhớ…
Ông mất ngày 20/3/2016 để lại nhiều tiếc thương cho gia đình, bạn bè, đồng nghiệp.


Phạm Mỹ
Thể thao & Văn hóa

Tuesday, March 15, 2016

Kịch "Sự sắp đặt của số phận": Đời thường mà sâu sắc

( Bài trên Báo Hà Nội mới)

(HNM) - Nhà hát Kịch Hà Nội vừa công diễn vở "Sự sắp đặt của số phận" do Đoàn kịch 3 biểu diễn. Dàn diễn viên không quá nổi danh nhưng có thể kịch bản của nhà văn Xuân Đức khai thác đúng tâm lý, cùng với đạo diễn chắc tay, NSND Hoàng Dũng, đã tạo nên một tác phẩm sân khấu thật "đời" và sâu sắc.



Một cảnh trong vở kịch “Sự sắp đặt của số phận”.

Nhà văn Xuân Đức trước nay thường lấy cảm hứng sáng tác từ sự kiện có thật, gây rúng động trong đời sống. Những tưởng sẽ được gặp một câu chuyện kinh khủng, kịch tính, bùng nổ như bao kịch bản khác đã lên sân khấu, thì thật bất ngờ "Sự sắp đặt của số phận" diễn ra nhẹ nhàng, giản dị, gần gũi. Vở kịch mở đầu với bối cảnh ở một khu công nghiệp, khi Hạnh - cô gái nông thôn chỉ học hết phổ thông, được tổng giám đốc của một tổng công ty xây dựng lớn về tận quê mời lên làm việc tại Hà Nội.

Ai cũng nghĩ cô may mắn, thuận lợi nhưng nào biết rằng đằng sau đó là một câu chuyện khác, như Xuân Đức vẫn hay sử dụng - truyện lồng truyện, kịch lồng kịch. Đó là trả một món nợ từ hơn 20 năm trước, đó là sự sắp đặt của một kẻ cơ hội, để cuộc sống yên ổn, có lợi cho những ai biết mưu mô, tính toán. Nhưng tất nhiên, mọi sự không thể cưỡng lại được số phận, chuyện trước, chuyện nay đều dần dần hé lộ, tháo gỡ. Kẻ ác, nham hiểm phải trả giá và đường về vẫn rộng mở cho người biết ăn năn, sám hối.

Câu chuyện kịch cứ thế diễn ra, nhiều người đoán được diễn biến, đạo diễn không chắc tay thì vở kịch khó tránh khỏi tẻ nhạt. Hơn nữa, cách sắp đặt sân khấu gồm những khối hình hộp mà xoay mỗi mặt lại tạo ra bối cảnh mới, tưởng chừng rất đơn giản. Nhưng NSND Hoàng Dũng đã đẩy sâu, tạo sự lôi cuốn khi tập trung vào diễn viên, buộc họ phải diễn nội tâm, bộc lộ trạng thái thật nhất, gần nhất nhằm chinh phục khán giả. Thế nên khán giả có thể bức xúc thay cho anh Vạn tốt bụng không mạnh dạn bày tỏ tình yêu của mình.

Họ sợ cho cô Hạnh bị chàng cử nhân Quân lừa, phản bội. Họ cũng bực bội khi Tổng Giám đốc Chí Huân cứ phải nhún nhịn tay Trưởng phòng Tổ chức. Và nhiều người phải đau đáu suy nghĩ với câu nói với Hạnh của Cẩm Tú: "Bao nhiêu ThS, TS vẫn còn thất nghiệp đầy ra kia kìa. Liệu nàng Châu Long có đủ sức giúp cho Lưu Bình một chỗ đứng ở thời nay hay không?", khi Hạnh chỉ biết chăm lo cơm áo hằng ngày cho Quân song không có vị thế, quan hệ để giúp anh có việc làm đúng sở trường…

Dàn diễn viên không quá nổi danh, nên họ cũng không chịu mấy áp lực và diễn rất tự nhiên. Đoàn kịch 3 của Nhà hát Kịch Hà Nội có tiền thân là Đoàn Kịch nói Hà Tây, những năm gần đây thường dàn dựng và biểu diễn các tiểu phẩm, chùm hài, ít khi thực hiện một vở chính kịch dài gần hai tiếng. NSƯT Đức Quang, Trưởng đoàn chia sẻ: "Anh em khá lo lắng khi nhận vở, nhưng tôi chưa từng thấy lần nào đoàn tập lâu, đầu tư công sức kỹ với kịch đến vậy". Và họ đã gây ngạc nhiên cho khán giả về khả năng diễn xuất. Nhất là vai Trưởng phòng Nại của NSƯT Xuân Đông, anh đã đủ duyên và lanh để nhào nặn, xoay xỏa mọi chiều hướng kịch, khiến những nút thắt được chặt chẽ, nút tháo được dễ dàng. Vai chị chủ nhà trọ Nổ của nghệ sĩ Kim Thanh thì khiến khán giả thích thú mãi với bất cứ lời thoại nào chị thốt ra.

Kịch Xuân Đức không bao giờ đơn giản. Nó khiến người xem phải suy nghĩ nhiều khi sân khấu khép màn. Khán giả Nguyễn Thị Tuyết Mai (Khương Mai, Thanh Xuân, Hà Nội) bần thần: "Ôi, thật giống với đời thường, xã hội bây giờ nhiều chuyện như thế". Những câu chuyện quá đời thường được thể hiện nhẹ nhàng mà len lỏi sâu trong khán giả những cảm xúc không bình lặng, những mong muốn thay đổi và hành động.
Yên Nga

Wednesday, March 9, 2016

Sự sắp đặt của số phận

  • Năm ra mắt: 2015
  • Kịch bản: Nhà văn Xuân Đức
  • Đạo diễn: NSND Hoàng Dũng
  • Diễn viên chính: NSƯT Đức Quang, NSƯT Xuân Đồng, NSƯT Linh Huệ, NS Đào Duyên, NS Tiến Huy, NS Diễm Hương, NS Tuấn Anh, NS Xuân Tùng...cùng tập thể nghệ sĩ diễn viên Đoàn 3- Nhà Hát Kịch Hà Nội

Nội dung vở kịch:

Tấn bi kịch của gia đình từ 22 năm trước, cho đến việc hôm nay bất ngờ được một Tổng Giám đốc một Tổng công ty xây dựng lên tận quê xin cho được về làm công nhân ở Hà Nội..tất cả đều nằm trong sự sắp xếp của một kẻ cơ hội nham hiểm và đểu cáng..Cuộc đời của Hạnh cứ thế bị quấn vào một vòng xoáy định mệnh.
Liệu hạnh phúc của cô, tương lại của cô có chịu trói buộc mãi mãi trong sự sắp xếp của những mưu mô vụ lợi ấy không, hay chính nhân cách trong sáng của Hạnh, sự chở che đùm bọc của những tấm lòng nhân hậu ở quanh cô, và cả sự hướng thiện, biết ăn năn hối lỗi của những con người từng có lúc yếu hèn, sa ngã đã giúp cho Hạnh đủ sức mạnh và bản lĩnh để tự quyết định tương lại hạnh phúc của chính mình?
Một số hình ảnh vở diễn:
2
3
4
5

Cùng thể loại

Wednesday, February 17, 2016

DƯ LUẬN TRUNG QUỐC NÓI GÌ VỀ CUỘC CHIẾN TRANH 1972.

Xuanduc.vn: Bài này tôi nhạt từ trên Tienphong.vn, nhưng không phải của năm này mà từ năm 2014 kia..Còn 17/2 năm này..tìm mãi mà hầu như tất cả các báo chính thống đều không có bài nào về một cuộc chiến khủng khiếp chống ngoại xâm khiến hàng vạn chiến sĩ và nhân dân ta đổ máu. Buồn vô cùng nên lấy lại cái bài từ cách đây 2 nam để đưa.
DƯ LUẬN TRUNG QUỐC NÓI GÌ VỀ CUỘC CHIẾN TRANH 1972. 

TP - Sau 35 năm ngày Trung Quốc phát động cuộc chiến tranh biên giới, ngày càng có nhiều người Trung Quốc nhận thức được đó là một “cuộc chiến tranh vô nghĩa”, đã diễn ra do những sai lầm của lãnh đạo nước họ thời đó.

Binh lính Trung Quốc cõng đồng đội bị thương rút khỏi trận địa

Sau 35 năm ngày Trung Quốc phát động cuộc chiến tranh biên giới mà họ gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ” để đáp trả “những hành động khiêu khích chống Trung Quốc”, “chi viện cuộc kháng chiến của nhân dân Campuchia”...., ngày càng có nhiều người Trung Quốc, nhất là các học giả và những người lính đã từng tham gia cuộc chiến tranh năm ấy nhận thức được đó là một “cuộc chiến tranh vô nghĩa”, đã diễn ra do những sai lầm của lãnh đạo nước họ thời đó.

Tiền Phong Chủ nhật giới thiệu với bạn đọc một số nhỏ trong rất nhiều ý kiến ấy…

“Một cuộc chiến tranh gây tranh cãi”

Dưới tiêu đề “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam - một cuộc chiến tranh gây tranh cãi”, mạng “Tianya.cn” ngày 6/4/2012 đã cho đăng bài của tác giả “Tây Hồ kiếm khách”. Tác giả tự xưng là một cựu binh đã tham gia cuộc chiến tranh 17/2 này viết: “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam là một cuộc chiến có vấn đề nghiêm trọng về cả hoạch định lẫn chỉ huy, cần phải nhìn nhận lại…Cuộc chiến đó thương vong quá nhiều. 

Dư luận Trung Quốc nói gì về Chiến tranh 1979? - ảnh 1Binh lính Trung Quốc cõng đồng đội bị thương rút khỏi trận địa

Quân đội ta (tức Trung Quốc –ND) không thể hiện được ưu thế về trang bị và chiến thuật; hệ thống hậu cần và tiếp tế hỗn loạn, thiếu sự hiệp đồng giữa bộ binh – xe tăng và mặt đất-trên không, không quân và tên lửa chiến lược không tham chiến; vũ khí nhẹ quân lính sử dụng quá cũ, không thực hiện được áp chế hỏa lực…

Sĩ quan chỉ huy chiến trường hầu như không biết tác chiến hiệp đồng binh chủng, bộ thống soái cao nhất thì chiến lược hỗn loạn; chiến tranh không đạt được mục đích “trừng phạt Việt Nam, phá hủy tiềm lực và tài nguyên, sát thương quân chủ lực và chiến lược quân sự”, cũng không đạt mục tiêu chiến lược chính trị “làm Việt Nam tan rã, giúp chính phủ mới thân Hoa lên cầm quyền”. Tuy nhiên mục tiêu chính trị quan trọng trong nước là giải quyết vấn đề quyền chỉ huy quân đội thì đã được giải quyết thuận lợi”.

Tác giả nêu lên “11 vấn đề bên trong cuộc chiến tranh cần được làm sáng tỏ”. Trong đó có một số vấn đề quan trọng sau:

“1. Về nguyên nhân gây chiến tranh, đến nay vẫn chưa được giải thích công khai, chính thức và khiến người ta tin phục. Thậm chí Trương Thắng, Cục trưởng Cục Tác chiến (con trai nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Trương Ái Bình) cũng thừa nhận trong hai cuốn sách của ông “Đi ra từ chiến tranh” và “Đặc công cuối cùng náu mình ở Đại lục”: về nguyên nhân của cuộc chiến tranh ấy, ngay Bộ trưởng Quốc phòng khi đó cũng không rõ vì sao ta phải tiến hành”.

2. Mục đích chiến lược cơ bản không đạt được.

3. Trang bị tiên tiến xếp xó. Khi đó ta có các trang bị hiện đại máy bay, xe tăng, tên lửa, nhưng do những người chỉ huy không biết tác chiến hiệp đồng nên các trang bị đó thành đồ bỏ. Vốn ra một chiếc máy bay có thể giải quyết được vấn đề phong tỏa, nhưng phải dùng đến cả binh đoàn, đi ngược lại quan niệm giá trị trong chiến tranh.

4. Tấn công không có bài bản. Vừa khai chiến, bộ đội đã ào ạt kéo vào. Khi tôi (tác giả- ND) ở điểm cao 796, nhìn xa nhìn gần, khắp mặt đất toàn là lính ta. Khi đó tôi đã phẫn nộ nói với Tham mưu trưởng: “Vào trong xóm tìm một đứa trẻ cũng không chỉ huy tồi như thế”. Một quả pháo, một loạt đạn của đối phương cũng quét sạch cả một mảng lớn lính ta.

5. Hiện tượng tự thương trên chiến trường liên tiếp xảy ra. Để lẩn tránh chiến tranh, một số binh lính sau khi vượt biên đi xâm lược nước người khác đã tự bắn vào chân mình.

6. Tiêu chuẩn chế độ cho lính bị thương quá lạc hậu. Sau khi bị thương, tôi được cấp 15 tệ, tương đương với thời kháng Nhật. Năm 2010, sau 31 năm, tôi nhận được 300 tệ tiền trợ cấp thương tật, bình quân 30 tệ/năm. Tiền tuất cho lính tử trận chỉ tương đương giá một con lợn: 300 tệ….”.

“Một cuộc chiến tranh vô nghĩa, kỳ quặc”

Đó là tiêu đề bài báo của một cựu binh đăng trên báo điện tử Thiết Huyết (Tiexue.net) ngày 18/7/2013. Tác giả viết: “Chiến tranh Triều Tiên chúng ta đạt được lợi ích là kìm chế quân Mỹ ở phía Nam vĩ tuyến 38; Chiến tranh Giải phóng, chúng ta giải phóng được Trung Quốc đại lục. Tôi thực sự không hiểu trong cuộc chiến tranh kỳ quặc năm 1979, rốt cục Trung Quốc đạt được cái gì? Chả được gì cả!”.

Dưới đầu đề “Nhìn lại “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam””, tác giả Thường Thanh viết trên báo mạng “Botanwang.com” ngày 30/5/2013: “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” có lẽ là cuộc chiến khiến mọi người Trung Quốc hiểu biết sự thật khó mở miệng nhất trong mọi cuộc chiến tranh đối ngoại kể từ năm 1949…

Ngay khi đó đã có rất nhiều người nghĩ khác (với chính quyền) về giá trị của cuộc chiến tranh ấy. Lúc đầu, khi người ta nhìn thấy trên màn hình tivi hàng ngũ trùng điệp những binh lính Trung Quốc tuổi 18-20 kéo ra tiền tuyến, không khỏi cảm thán. Ít lâu sau lại thấy cảnh hàng vạn ngôi mộ liệt sĩ xếp hàng ngay ngắn trong các nghĩa trang ở biên giới Tây Nam, sự đau xót khó nói thành lời. Nhưng sự kinh dị còn ở phía sau: khi chiến tranh kết thúc chả ai biết, cũng không có cảnh cả nước ăn mừng thắng lợi, chỉ biết nó đã kết thúc rồi…

Tôi nghĩ, sở dĩ nó kết thúc mà khó mở miệng nói được là vì khó nói rõ ngọn ngành cho quốc dân về tính chất của cuộc chiến tranh đó. Nói trắng ra, cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” thực tế là áp dụng kế “Vây Ngụy cứu Triệu” để giải cứu quân đội Khmer Đỏ đang bị Việt Nam đánh…

Tính chất của cuộc chiến tranh đó được quyết định bởi tính chất của Khmer Đỏ! Khmer Đỏ là học trò của Đại cách mạng Văn hóa Trung Quốc, nhưng “Xanh hơn cả Xanh”, sự tàn bạo của họ đối với chính dân tộc mình đã đạt đến đỉnh cao trong lịch sử loài người. Họ đã áp dụng một chính sách khủng bố, diệt chủng tàn bạo….

Theo tính toán khiêm tốn nhất, có khoảng 1,2 đến 3 triệu người CPC bị chết dưới sự cai trị của Khmer Đỏ, chiếm ¼ dân số cả nước; trong đó có 215 ngàn người CPC gốc Hoa và gần như toàn bộ 20 ngàn người CPC gốc Việt.

Ngày 25/12/1978, theo lời kêu gọi của Mặt trận dân tộc đoàn kết cứu nước CPC, quân tình nguyện Việt Nam đã phát động cuộc tiến công chống Khmer Đỏ. Thêm một trong những lý do để Việt Nam tiến công khi đó là để cứu kiều dân nước họ (các tác giả Trung Quốc còn chưa đề cập đến cuộc chiến tranh biên giới tàn bạo mà Khmer Đỏ tiến hành chống Việt Nam ngay từ năm 1975 - TP). Nhân dân CPC khi đó không những không chống trả mà còn dẫn đường cho quân đội Việt Nam. 

Chỉ mất 2 tuần, ngày 7/1/1979, quân đội Việt Nam đã công chiếm Phnom Penh, lật đổ ách thống trị tàn bạo Khmer Đỏ. Điều đó cho thấy rõ ràng chế độ Khmer Đỏ không chiếm được nhân tâm. 


Tôi thực sự không hiểu trong cuộc chiến tranh kỳ quặc năm 1979, rốt cục Trung Quốc đạt được cái gì? Chả được gì cả!”. 

Một cựu binh viết trên báo điện tử thiết huyết

Sự nhiệt thành của các lễ kỷ niệm ngày quân tình nguyện Việt Nam lật đổ chế độ Khmer Đỏ tổ chức các năm sau đó, đặc biệt là gần đây với sự tham gia của hàng vạn người Campuchia ở Phnom Penh, mà tại đó, các nhà lãnh đạo Campuchia đặc biệt cảm ơn sự giúp đỡ của quân đội Việt Nam để “chấm dứt chương đen tối nhất trong lịch sử đất nước” này cho thấy hiệu quả khách quan của cái mà người Trung Quốc được giải thích là cuộc “xâm lược CPC” của quân đội Việt Nam.

Những lời cảm tạ Việt Nam của người Campuchia nói lên một cách đầy đủ tính chất của cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam”, cũng khiến chúng ta nghi ngờ về tính chính nghĩa của nó.

“Một cuộc chiến thảm bại”

Để tiến hành cuộc chiến tranh 17/2/1979, Trung Quốc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, huy động một lực lượng khổng lồ gồm những quân đoàn chủ lực tinh nhuệ, được coi là thiện chiến nhất khi đó. Theo tiết lộ chính thức trên báo chí gần đây thì việc tiến hành cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” được quyết định tại Hội nghị Quân ủy Trung ương ngày 7/12/1978 và mệnh lệnh được ban hành vào ngày 8/12. 

Theo Nhân dân Nhật báo, cánh quân phía Quảng Tây do Hứa Thế Hữu gồm các quân đoàn 41, 42, 43, 54, 55 và 50 (thiếu sư 149); cánh phía Vân Nam do Dương Đắc Chí chỉ huy gồm các quân đoàn 11, 13, 14 và sư 149/quân đoàn 50 và lực lượng biên phòng, dân binh với tổng số quân hơn 500 ngàn, số tràn qua biên giới là 202 ngàn. 

Chỉ kéo dài 1 tháng (Trung Quốc tính từ 17/2 đến 16/3/1979), nhưng tổng cộng đã tiêu hao mất 1,06 triệu quả đạn pháo, 23,8 ngàn tấn đạn, 55 triệu viên đạn nhọn, 268 xe quân sự (48 xe tăng) bị phá hủy, hư hỏng; bị chết 8.531 người, bị thương hơn 23.000, bị bắt làm tù binh 238, bình quân mỗi ngày có 1 trung đoàn bị loại khỏi vòng chiến.

Thương vong lớn ngoài dự đoán là một trong những nguyên nhân khiến Trung Quốc phải kết thúc sớm cuộc chiến. Trong 2 ngày đầu, Trung Quốc đã mất hơn 4.000 quân, đến mức quân y không kịp trở tay, nhiều người bị thương chết cho mất máu vì không được cấp cứu.

Theo tài liệu nội bộ của Trung Quốc mới được công bố: bước vào giai đoạn tác chiến giằng co, tỷ lệ thương vong rất cao, thường là 90% đối với các đại đội xung kích, những đại đội này khi rút quân chỉ còn hơn chục người sống sót, mỗi tiểu đội chỉ còn 1-2 người.

Tổng hợp theo báo chí Trung Quốc

Sunday, January 10, 2016

Kỳ lạ chị gái 'chế thuốc' giúp em trai thoát khỏi ung thư phổi           


Có những trường hợp bệnh nhân khỏi ung thư mà y học chưa giải thích cặn kẽ được, chúng tôi xin đăng tải để bạn đọc tham khảo cùng chia sẻ niềm vui và niềm tin của những người may mắn này.



Đó là trường hợp mắc ung thư phổi theo di truyền, anh Thịnh đầu hàng nằm chờ chết. Không chịu khuất phục, người chị gái đã tự bào chế thuốc cứu sống em trai mình.
Vợ con gục ngã trước cửa phòng khám
Thông tin anh Nguyễn Văn Thịnh (SN 1978) trú tại thôn Hào Xuyên, xã Tân Lập, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên bị ung thư phổi thoát khỏi “lưỡi hái thần chết” nhờ bài thuốc của chính chị gái mình là Nguyễn Thị Hà khiến nhiều người không khỏi ngỡ ngàng, ngưỡng mộ.
Anh Thịnh vốn là một thanh niên khỏe mạnh, lập gia đình cùng chị Vũ Thị Quyên và sinh được hai cháu. Cuộc sống ổn định khi anh đầu tư mở một cửa hàng tạp hóa để mưu sinh còn vợ anh làm cán bộ xã. Tưởng chừng cuộc sống cứ êm đềm, nào ngờ năm 2013, cả gia đình náo loạn khi phát hiện anh mắc căn bệnh ung thư phổi.


Pause
Current Time 0:01
/
Duration Time 0:01
Remaining Time -0:00
Loaded: 0%
Progress: 0%
0:01
Fullscreen

00:00
Mute

Anh Thịnh kể, khoảng tháng 1/2014, anh thấy trong người có biểu hiện lạ, ho liên tục không ngớt, anh mới đi khám ở bệnh viện tỉnh thì được bác sĩ chẩn đoán anh bị ho trào ngược và kê đơn thuốc cho anh. Từ khi phát bệnh, anh Thịnh tiều tụy hẳn đi, sức khỏe giảm sút trầm trọng. Mặc dù uống thuốc rất đều đặn, đúng giờ, nhưng bệnh tình của anh không những không giảm mà còn xấu đi.
Lo lắng anh bị lao nên gia đình đưa anh đến bệnh viện Lao Trung ương để khám. Tại bệnh viện, anh Thịnh ho ra máu, cơ thể yếu dần, đi không vững, các bác sĩ tiến hành chụp CT cho anh thì bất ngờ phát hiện một khối u và chẩn đoán anh bị ung thư phổi. Như tiếng sét bên tai, vợ con anh gục ngã ngay trước cửa phòng bệnh.
  Kỳ lạ chị gái 'chế thuốc' giúp em trai thoát khỏi ung thư phổi - Ảnh 1

Giấy khám cho thấy anh Thịnh mắc ung thư phổi.

Sau đó, anh Thịnh được chuyển đến bệnh viện K để điều trị. Sau khi chụp chiếu lại, các bác sĩ phát hiện một khối u to có kích thước 5,8cm. Đặc biệt, khối u nằm ở vị trí trung thất nên rất nguy hiểm, bác sĩ cho biết trường hợp này rất khó xử lý. Các bác sĩ tiến hành tiêm kháng sinh cực mạnh giúp khối u teo nhỏ để mổ. Nhưng thay vì teo dần, khối u của anh ngày càng to lên từ 5,8cm đã tăng lên đến 7,6cm.
Sau đó, bác sĩ điều trị bằng cách truyền hóa chất. Thời gian điều trị tại bệnh viện là 12 ngày. Phía gia đình không thấy bệnh tình thuyên giảm, hỏi bác sĩ thì bác sĩ cho biết: “Gia đình nên chuẩn bị tâm lý. Sự sống kéo dài không được bao lâu đâu”.
Anh Thịnh ra viện trong trạng thái yếu ớt, về đến nhà, vợ anh nghe lời bác sĩ, hỏi anh muốn ăn gì, uống gì là chị đều đáp ứng. Lúc bấy giờ, vợ chồng anh thực sự đã đầu hàng với căn bệnh quái ác này, cho đến khi chị gái anh Thịnh là chị Nguyễn Thị Hà đến đả thông tư tưởng thì vợ chồng anh mới thay đổi hoàn toàn. Từ một người chờ chết, đầu hàng bệnh tật, giờ anh quyết tâm chống lại nó và chiến thắng nó.
Bài thuốc tự chế
Chị Nguyễn Thị Hà vui vẻ khi chia sẻ bí quyết giúp em trai chiến thắng “thần chết”. “Gia đình tôi bị di truyền ung thư. Bố mẹ tôi đều bị ung thư gan, họ đều đã mất, đến giờ em tôi lại bị ung thư phổi. Nhìn những người thân của mình lần lượt ra đi, tôi đau như xé thịt. Không đầu hàng bệnh tật, suy nghĩ trong đầu tôi là kiểu gì cũng phải cứu em mình.
  Kỳ lạ chị gái 'chế thuốc' giúp em trai thoát khỏi ung thư phổi - Ảnh 2

Chị Hà và anh Thịnh chia sẻ về quá trình chiến thắng ung thư.

Nói về bài thuốc của mình, chị Hà cho biết: “Trước đây, bố tôi là doanh nhân, ông từng sang Trung Quốc làm ăn. Tại đây, một người bạn của ông đã chỉ cho ông những thứ thuốc cũng như phương thuốc chữa bệnh ung thư. Ông đã ghi chép lại và mang về. Nhưng sau này lâu dần, ông chẳng để ý đến.
Mãi cho đến khi ông mất đi, tôi dọn dẹp tủ đồ thì mới phát hiện ra cuốn sổ ghi chép của ông. Tôi mày mò và thấy những bài thuốc trên cuốn sổ nên đã nghiên cứu và học hỏi thêm từ một số lương y khác”.
Được sự chỉ bảo tận tình của nhiều lương y, chị tự đi tìm các cây thuốc đó, có thuốc tự tìm được, có thuốc phải nhờ người đi mua lại rồi theo công thức chỉ dẫn, chị sắc cho anh Thịnh uống. Khi mới uống thì anh Thịnh có biểu hiện thuyên giảm bệnh nhưng lại bị tiêu chảy rồi táo bón đan xen. Lúc bấy giờ, chị Hà tự hỏi, tại sao lại như vậy? Sau đó, chị tiếp tục tìm hiểu và theo dõi xem có vị thuốc nào tính hàn hay tính nhiệt, tác dụng và tác hại của nó ra sao, liều lượng như thế nào...
Sau 10 ngày mất ăn mất ngủ với sự quyết tâm phải cứu bằng được em mình khỏi lưỡi hái tử thần bằng mọi giá, cuối cùng chị Hà đã tìm ra được công thức pha chế thuốc phù hợp nhất với em mình. Kể từ khi chữa bằng thuốc do tự tay chị gái tìm kiếm, chế biến, anh Thịnh đã dần tỉnh táo và khỏe mạnh lại. Từ một người nằm liệt giường, anh đã đứng dậy đi lại được.
Anh Thịnh kiên trì uống thuốc của chị trong vòng 4 tháng, gia đình đã đưa anh Thịnh lên Hà Nội để kiểm tra thì thấy khối u đã teo nhỏ lại còn 3,2cm. Tại bệnh viện, các bác sĩ vô cùng ngạc nhiên về trường hợp của anh.
Trở về nhà trong niềm vui sướng, chị Hà vẫn ngày ngày tìm thuốc, chế biến và sắc thuốc cho em uống. Mấy tháng sau trở lại bệnh viện kiểm tra thì khối u tiếp tục teo đi chỉ còn 1,6cm. Chị Hà cho biết, bài thuốc của chị kết hợp cả thuốc Nam và thuốc Bắc, nó rơi vào khoảng 17 đến 18 vị thuốc, trong đó có những thứ rất dễ tìm.
Sau mấy tháng trời uống thuốc do tự tay chị Hà chế biến, anh Thịnh đã trở lại hoàn toàn một người bình thường. Để yên tâm, gia đình đã bàn với nhau đưa anh Thịnh lên Hà Nội kiểm tra lại một lần nữa vào dịp giáp Tết Nhâm Thìn để mọi gười yên tâm ăn Tết được vui vẻ đầm ấm. Tất cả mọi người thân cũng như bạn bè đều phấn khởi khi hay tin anh Thịnh đã tai qua nạn khỏi.
Mới đây, gia đình có đưa anh đi kiểm tra xem bệnh tình có dấu hiệu tái phát không thì thật vui mừng khi kết quả cho thấy phổi của anh hoàn toàn bình thường, không có bất kì dấu hiệu nào của khối u quái ác kia. Thời gian thấm thoắt qua nhanh và chính thời gian cũng là bằng chứng rõ nhất để chứng minh sự chiến thắng của anh. Đó phải chăng là điều kỳ diệu của cuộc sống?
(Còn tiếp...)
Nguyễn Huệ

Nguồn: Người đưa tin.

Thursday, December 31, 2015

MỘT NĂM - thơ

MỘT NĂM - thơ

MỘT NĂM.

Một năm thật ngắn ngủi..
Khi ta kéo trang văn vượt dốc, băng đồi
Cũng nhiều bận mệt nhoài định bỏ
Thì chính con chữ lại cõng ta vượt khúc cua lầy.. 

Một năm thật quá dài..
Heo hút đường xa một mình một ngựa
Nhìn  đâu cũng thấy loài dòi bọ..
Ngoảnh đâu cũng rác rưởi bốc mùi... 

Một năm ba trăm sáu lăm ngày
Ngày nào cũng ngập nắng trời, ngày nào cũng lầy bùn đất
Ngày nào cũng hạnh phúc
Ngày nào cũng tai ương.
 
CỬA VIỆT.
Chiều cuối năm. ( 31/12/2015)

Friday, November 27, 2015

Nhà văn Xuân Đức:Không viết là thấy trống vắng

Nhà văn Xuân Đức:Không viết là thấy trống vắng

Tác giả : NGuyệt Hà- Báo Văn nghệ Công an.
 
Nhà văn Xuân Đức:Không viết là thấy trống vắng    
08:10 26/08/2015

Vừa qua, Bộ Công an đã tổ chức lễ tôn vinh 18 nhà văn có những đóng góp xuất sắc cho sự nghiệp bảo vệ An ninh Tổ quốc, trong đó có nhà văn Xuân Đức. Xuân Đức là nhà văn có nhiều mối "duyên nợ" với lực lượng Công an.

Từ những năm 80 của thế kỷ trước, tiểu thuyết "Người không mang họ" của ông đã nổi đình đám khắp trong Nam ngoài Bắc và từng đoạt giải thưởng văn học về đề tài "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" do Bộ Công an trao tặng năm 1995.
Không chỉ nổi danh với nhiều tiểu thuyết, nhà văn Xuân Đức còn là nhà biên kịch tài ba, với nhiều vở kịch nổi tiếng về đề tài chiến tranh và những vấn đề hậu chiến. Tại Liên hoan nghệ thuật sân khấu về "Hình tượng người chiến sĩ Công an" lần thứ III, nhà văn Xuân Đức được Ban tổ chức mời làm giám khảo và vở kịch "Dư chấn" của ông được Nhà hát kịch Việt Nam trình diễn tại Liên hoan đã xuất sắc đoạt Huy chương Vàng.
Nhà văn Xuân Đức dịp này khá bận rộn. Ông ra Hà Nội một công đôi ba việc: vừa dự Đại hội đại biểu Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ IX lại vừa cấp tập làm việc với Ban tổ chức và Hội đồng Giám khảo Liên hoan sân khấu về "Hình tượng người chiến sĩ Công an". Bận rộn nhưng mà vui. Bỏ qua những điều tiếng xung quanh việc "bầu bán" thì Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam  là cơ hội quý để gặp gỡ, giao lưu, "tán gẫu" với những bạn văn trong cả nước mà ông hằng yêu quý.

Nhà văn Xuân Đức trong ngôi nhà riêng ở Huế.
Làm xong công việc quan trọng nhất là "bỏ phiếu", nhà văn Xuân Đức vội vã trở về với cương vị Giám khảo của mình trong buổi khai mạc Liên hoan sân khấu về "Hình tượng người chiến sĩ Công an". Rồi cứ thế làm việc liên miên ngày 3 buổi sáng, chiều, tối trong suốt 2 tuần lễ liền. Sân khấu là lĩnh vực mà ông dành nhiều tâm huyết, đam mê và trăn trở ngay từ những năm đầu cầm bút và cũng đem đến cho ông nhiều niềm vui, niềm tự hào. Nhà văn tâm sự rằng, suốt hơn 40 năm cầm bút, cho đến tận bây giờ, viết kịch bản sân khấu vẫn là cách ông trút vào đó những nỗi niềm tâm sự, những trăn trở lo âu và cả niềm hi vọng ở cuộc đời...
Nhà văn Xuân Đức cho biết, khi nhận được lời mời làm Giám khảo cho Liên hoan sân khấu về "Hình tượng người chiến sĩ Công an" ông cảm thấy rất vui và vinh dự. Ở Hà Nội hay Sài Gòn không thiếu người am tường về sân khấu nhưng Ban tổ chức đã lựa chọn ông từ mảnh đất Quảng Trị xa xôi đã phần nào thể hiện sự tin cậy, gửi gắm cũng như sự ghi nhận với những đóng góp trước đây cũng như hiện nay của ông đối với nền sân khấu nước nhà: Nhà văn Xuân Đức từng được trao giải thưởng Hồ Chí Minh cho kịch bản "Tổ quốc" viết chung với Đào Hồng Cẩm và đến nay có trên 50 kịch bản sân khấu đã được dàn dựng, trong đó có hàng chục vở diễn từng gây tiếng vang và đoạt giải thưởng lớn là một con số vô cùng ấn tượng. Vì thế, dù lịch làm việc khá căng thẳng: mỗi ngày 2 suất diễn sáng và tối, buổi chiều lại họp Hội đồng Giám khảo trong suốt 2 tuần, nhưng ông vẫn cảm thấy đầy hứng khởi. Bởi ông cho rằng đề tài hình tượng người chiến sĩ Công an thực sự là một mảnh đất màu mỡ cho những người sáng tạo bao gồm cả biên kịch, đạo diễn và diễn viên.
Trong Liên hoan lần này, vở kịch "Dư chấn" của ông đã được Nhà hát Kịch Việt Nam dàn dựng để tham gia dự thi. Tuy nhiên, với cương vị là Giám khảo của Liên hoan nên ông không được tham gia chấm giải cho vở diễn của mình nhưng ông rất vui vì vở diễn đã được Hội đồng giám khảo, ban tổ chức đánh giá cao và trao Huy chương Vàng. Nhiều cá nhân thể hiện xuất sắc các vai diễn đã được trao những giải thưởng cao quý. Chia sẻ về niềm vui này, nhà văn Xuân Đức tâm sự: "Đây thực sự là một thành công ngoài mong đợi của tôi cũng như của các nghệ sĩ Nhà hát Kịch Việt Nam. Tôi cảm thấy rất vui, vì không ngờ mình lại có "duyên nợ" với ngành Công an đến thế!".
Mối "duyên nợ" mà nhà văn Xuân Đức nhắc tới ở đây bao gồm cả sức sống của tiểu thuyết "Người không mang họ" của ông ra đời cách đây đã hơn 20 năm. Tiểu thuyết này từng gây nên cơn sốt trong lĩnh vực xuất bản bởi sự hấp dẫn của câu chuyện cũng như hành trình phá án của lực lượng Công an nhân dân đối với băng nhóm trộm cướp do Trương Sỏi cầm đầu. Đặc biệt, sau khi tiểu thuyết được chuyển thể thành phim "Người không mang họ" (đạo diễn Long Vân) với sự tham gia của diễn viên điển trai Lý Hùng vào vai tên tướng cướp Trương Sỏi khiến khán giả thích thú thì tiểu thuyết này lại càng được nhiều người tìm đọc.
Có lẽ đây cũng chính là tiểu thuyết có lượng phát hành lớn nhất và được nhiều độc giả yêu thích nhất của nhà văn Xuân Đức. Tuy từng được trao giải A cho tác phẩm văn học về đề tài Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống, nhưng nhà văn Xuân Đức cũng không nghĩ rằng đến một ngày ông lại là một trong 18 nhà văn Việt Nam được vinh danh vì những đóng góp đặc biệt cho dòng văn học "Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống" của lực lượng Công an. Tên tuổi của ông được đặt bên cạnh những tên tuổi lớn của dòng văn học này như các cố nhà văn Hữu Mai, Lê Tri Kỷ và các nhà văn đương đại như Văn Phan, Ngôn Vĩnh, Hữu Ước, Nguyễn Quang Thiều, Trần Diễn... là một sự ghi nhận đáng kể của lực lượng Công an đối với tác phẩm "Người không mang họ" từng làm nên tên tuổi của ông một thời. Việc làm đầy tính tri ân này đã nhắc nhở Xuân Đức về sức mạnh, sức sống mạnh mẽ của một tác phẩm văn học một khi đã để lại dấu ấn trong lòng độc giả. Nhà văn Xuân Đức dự định sẽ ấp ủ để viết tiếp một tác phẩm văn học về đề tài này vào một ngày gần nhất. Nhưng vì sợ "nói trước bước không qua" nên nhà văn không tiết lộ gì thêm.
Nhà văn Xuân Đức từng là một người lính chiến khi chiến trường Quảng Trị đang vào hồi gay go quyết liệt nhất. Ban đầu bén duyên với văn chương qua những tiểu phẩm dựng cho đại đội rồi đến những kịch bản mang đậm màu sắc chiến tranh cách mạng như "Tổ quốc", "Cái chết chẳng dễ dàng gì", "Người mất tích" "Chứng chỉ thời gian", "Ám ảnh" và sau này đạt được những thành công vang dội ở thể loại tiểu thuyết với "Người không mang họ", "Cửa gió", "Tượng đồng đen một chân" Đặc biệt là "Bến đò xưa lặng lẽ" từng đoạt giải thưởng cao nhất  trong cuộc thi viết tiểu thuyết năm 2005 do Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức đã đánh dấu sự trở lại của Xuân Đức với thể loại tiểu thuyết vốn được xem là sở trường của ông.
Tác phẩm "Bến đò xưa lặng lẽ" sau này cũng được chuyển thể thành phim truyền hình được nhiều người yêu thích. Chỉ chừng ấy thôi cũng đã đủ khẳng định nội lực mạnh mẽ của ngòi bút Xuân Đức. Ông luôn làm việc, luôn vận động, luôn đang viết dở một tác phẩm nào đó hay đang trong trạng thái tư duy về một tác phẩm nào đó sẽ ra đời trong tương lai. Ông tâm sự: "Viết lách là cái nghiệp mà tôi đã trót đeo mang. Về hưu rồi, đáng ra phải thong dong đi chơi bời, nhưng tôi vẫn thích được phiêu lưu trong thế giới của riêng mình. Cứ cậm cạch với cái máy tính, viết suốt ấy. Khi nào không viết gì là tôi lại thấy trống vắng!".
Có lẽ đúng như vậy, nhà văn Xuân Đức dường như đã viết không ngừng nghỉ suốt 40 năm qua. Từ khi còn là người lính, sau đó hoàn thành khóa học Trường viết văn Nguyễn Du (khóa 1) về công tác ở Nhà hát Kịch Quân đội nhưng lại "thường trú" ở Quảng Trị để còn tiện trồng ngô, trồng sắn mới đủ nuôi một đàn con, ông cũng vẫn viết hàng đêm. Đến năm 1990, ông chuyển ngành về làm lãnh đạo ở Sở Văn hóa Thông tin tỉnh Quảng Trị (nay là Sở Văn hóa - Thể thao & Du lịch Quảng Trị), dường như chưa bao giờ ông ngưng việc viết lách.
Người ta bảo, nhà văn phàm đã dính vào công việc quản lý hay quan chức là dễ "đứt gánh" với văn chương lắm. Nhưng với nhà văn Xuân Đức thì dường như là một ngoại lệ. Suốt 15 năm làm Phó Giám đốc rồi Giám đốc Sở kiêm Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Trị, công việc bận liên miên nhưng vẫn không cuốn được Xuân Đức ra khỏi "vòng xoáy" văn chương. Ông vẫn viết như... "bổ củi" kể cả khi còn làm việc đến lúc về hưu. Ông viết kịch bản sân khấu, kịch hát, viết truyện ngắn, tiểu thuyết, hứng lên còn làm cả thơ và sau này còn lấn sân sang cả lĩnh vực kịch bản phim truyền hình với các bộ phim dài tập về đề tài chiến tranh và hậu chiến như "Đối mặt", "Bến đò xưa lặng lẽ" và "Hận thù hóa giải" (hiện đang chiếu trên VTV1).
Là người nhiều ưu tư, trăn trở và lắm nỗi "khóc mướn thương vay", nên gương mặt nhà văn Xuân Đức tuổi 70 như in hằn những nỗi niềm này. Ông có thân hình gầy gò và gương mặt lúc nào cũng như đang suy tư, trăn trở. Nhà văn tâm sự, suốt cuộc đời gắn bó với mảnh đất Quảng Trị đầy nắng gió khắc nghiệt với những người dân lam lũ và những vết thương chiến tranh vẫn chưa thể lành, ông có quá nhiều dữ liệu, trải nghiệm để viết. Và cuối cùng, viết lách dường như là cách làm duy nhất hiệu quả để một người giàu tâm tư như ông giãi bày lòng mình với cuộc đời...
Nguyệt Hà
 
Nguồn: Báo Văn nghệ CA

Friday, November 13, 2015

DÒNG XOÁY

DÒNG XOÁY

                                     Truyện ngắn

                                             Trần Hữu Đạt

          Ông Hoàng và bà Thảo đã lấy nhau  gần 30 năm, nhưng vẫn không có mụn con nào. Người đi qua, kẻ đi lại xót xa: “Chà! Ông bà nhân đức cần cù thế, sao mà ông Trời vẫn không để mắt đến cho họ một mụn con… quả là bất công, phân chia không đều một tý nào”. Nhiều lần bà Thảo cũng đã khuyên ông: “Tìm chỗ nào đó gửi một đứa con, phòng khi già cả mà nhờ cậy. Hơn nữa khi cả hai lần lượt khuất núi, thì có người chăm lo hương khói và kế thừa cơ nghiệp.”

Monday, November 9, 2015

HƯƠNG TRẦM GIÓ - KỊCH BẢN PHIM TRUYỀN HÌNH NHIỀU TẬP


Tập 12
1-    NỘI / NGOẠI: TRONG PHÒNG NGỦ CỦA LANH / BÊN NGOÀI QUÁN CHÁO– ĐÊM 

Trong căn phòng rộng..Ba cựu chiến binh ngồi quây quần với nhau, ở giữa là ấm nước lá rừng..
Phúc đang cầm tấm ảnh đen trắng chụp những đồng đội cũ..
Hoàng nhấp nhấp chén nước lá..nhăn mặt..

Wednesday, October 28, 2015

HƯƠNG TRẦM GIÓ -KỊCH BẢN PHIM TRUYỀN HÌNH NHIỀU TẬP


Tập 11.

1- NỘI / NGOẠI: BẾN XE – CHIỀU MUỘN. 

Nội: Nhắc lại hình ảnh cuối tập trước. Hoàng và Soạn ngồi chung trên ghế dài trong phòng đợi..
Hoàng ngửa người ra ghế, một bên ôm chặt chiếc ba lô có trùm áo che kín…Mắt Hoàng lim dim như ngủ.
Hoàng ngó ra phía cửa chờ khách…thỉnh thoảng cũng liếc nhìn qua Hoàng..

Thursday, October 22, 2015

HƯƠNG TRẦM GIÓ -KỊCH BẢN PHIM TRUYỀN HÌNH NHIỀU TẬP



Tập 10 
          1-  NỘI: NHÀ HOÀNG – BUỔI SÁNG. 

Hoàng khoác ba lô lên vai..Chị Tâm và Phương sửa soạn giúp anh..
TÂM: 

( Đưa chiếc bi đông ngụy) Bình tong đây..Em đã cho đầy nước chè cho anh.. 

Wednesday, October 21, 2015

THÔNG BÁO - NHẮN GỬI



THÔNG BÁO:  Trang xuanduc.vn ( Trúc Sơn Trang) vừa qua đã gặp trục trặc kĩ thuật nên kịch bản phim Hương Trầm gió không thể đăng tiếp từ tập 10. Sau thời gian con trai tôi chính sửa, nay trang nhà đã có giao diện mới. Bạn đọc có thể chưa quen cách vào trang. Các thư mục tìm nằm ngay phía trên. Phần comment vẫn được thực hiện..
Tuần tới tôi sẽ tiếp tục đăng kịch bản Hương Trần gió để hầu bạn đọc.

Sunday, October 18, 2015

Nhà văn Xuân Đức- Viết để trả nợ quê hương

Tác giả: TÂN LINH

ANTĐ - Sau tiểu thuyết "Người không mang họ" ra đời, tên tuổi  nhà văn Xuân Đức nổi như cồn. Anh là thần tượng của tôi một thời. Bây giờ, khi đang xem tác phẩm mới của anh - phim "Hận thù hóa giải", bỗng nhớ Xuân Đức đang gồng mình viết về miền đất lửa một thời, viết như thể là chưa bao giờ được viết, viết như là lần cuối trả nợ quê hương...